Đêm đã thật là khuya trên đảo Sơn Ca/Thức cùng người lính gác/Tôi như nhìn thấy những Hùng binh vượt sóng bạc đầu/Nắm chắc tay chèo vượt trùng khơi ra đảo/Lấy thân mình làm cột mốc chủ quyền trên bãi cát vàng giữa biển
Em theo thuyền ấy, xa rồi/ Lính trên bãi đá bồi hồi đứng trông/ Sao trời còn nổi gió đông/ Đẩy thuyền về phía cửa sông làm gì!
Đất mẹ nằm ru con trên biển/Hoàng Sa, Trường Sa hai bầu sữa mặn/Nuôi lớp lớp người con mở cõi nhọc nhằn/Mỗi hạt cát ngấm phần máu thịt/Bồi đắp định phận linh thiêng.
Bạn mời tôi cốc nước/Trưa nồng Song Tử Tây/Ơ sao ngọt lành thế/Vị gì quen đâu đây?
Tôi xòe lửa châm điếu thuốc vào nắng/Nắng lấp loáng khói bảng lảng trắng/Khói ngực người tỏa cùng sương mờ/Ngân lên thơ sáng láng
Tôi nghĩ một nửa hồn Tết luôn nằm trong góc bếp mỗi nhà. Nó không đơn thuần chỉ là hương vị các món ăn mà nó còn chứa đựng cả nét văn hóa Việt. Bắt đầu từ ngày Tết Táo Quân 23 tháng Chạp, nhà nào cũng làm một mâm cỗ cúng. Để “tiễn đưa” ông Táo lên chầu trời...
Bây giờ tuy đã sống xa quê, cứ mỗi khi Tết đến xuân về, không khí rộn ràng, với bao cánh én chao nghiêng, người người đi sắm Tết, tôi lại nhớ ngoại.
Tết đến Trường Sa sớm hơn ở đất liền Cũng thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ Có thêm một cành đào, một lá thư của vợ Một tấm ảnh của con và nỗi nhớ cồn cào
Một trong những phong tục mang đậm bản sắc riêng của người Thái Nghệ An là những lời chúc đầu năm mới khi Tết đến, xuân về.
Tiếng Chủ tịch nước đọc thư chúc mừng năm mới trong thời khắc giao thừa vang lên bên tiếng sóng vỗ ầm ào. Gió se se lạnh. Trời tối đen như mực. Thức ăn đã bày ra trên các chiếc bàn giữa hội trường to rộng.
Tuổi thơ tôi trải dài trên cánh đồng làng thân thương nằm khiêm nhường bên bờ sông Văn Úc hiền hòa.
Tôi đã từng đôi lần đến Đà Lạt, nhưng chưa lần nào vào mùa hoa dã quỳ. Lần trở lại này vào đầu tháng 11, Đà Lạt vẫn còn mưa, nhưng đã thưa hơn và nhiều nắng hơn.
Thế là mười năm rồi em làm dâu xứ người, tha phương nơi đất lạ. Cứ mỗi năm Tết đến, Xuân về em lại hướng về Tổ quốc mà nghẹn ngào nhớ mong. Thèm lắm mùi Tết quê hương. Xứ Kim Chi giàu có đủ đầy cũng không khỏa lấp nỗi nhớ quê ngày Tết.
Mẹ sắp bữa cơm tất niên theo phong tục lâu năm trong gia đình để cúng tổ tiên. Năm nào cũng vậy, mẹ ưu tiên những món bố thích. Mà món bố thích cũng chẳng có gì nhiều: Bát canh cua đồng ăn với cà pháo, cá kho, giò xào và đĩa rau ngồng luộc.
Vào những ngày cuối năm, ngồi loay hoay bên những vật dụng làm mứt Tết, mẹ cứ hay ca cẩm về chuyện xưa, chuyện nay. Mẹ nói cái Tết cổ truyền bây giờ không còn như xưa nữa, nó lai căng, mất gốc rồi!
Tháng chạp, Tết rồi; mau mau đi làm kiếm tiền về ăn Tết… - ấy là câu cửa miệng của người quê. Trừ thiểu số các “phú ông” nông thôn tiền dư bạc thừa không kể; còn đa phần người quê đến tháng Chạp đều phải chạy mướt mồ hôi mà “ngâm cứu” cho ra tiền.
Chẳng biết tự bao giờ hoa đào gắn với ngày Tết. Hoa đào nở ấy là Tết đã đến. Hoa đào nở là tín hiệu mùa xuân về. Hoa đào là biểu tượng ngày Tết của miền Bắc, mang đến niềm vui tưng bừng, rực rỡ cho muôn người.
Đêm đã vào thật sâu, thật tĩnh lặng và cũng tối mịt mùng. Mùi khói nhang trầm lan nhẹ trong liu riu lạnh của làn gió xuân man mác. Thỉnh thoảng vài cánh mai rời cành rơi nhẹ, xoắn mình vài giây trước khi rớt xuống nền gạch trước sân.
Mấy hôm nay, tuyết rơi nhiều ở Sa Pa và xã Y Tý của huyện Bát Xát tỉnh Lào Cai. Trước đó, giá lạnh tràn về từ lâu, khiến không gian vùng cao trở nên đặc quánh trong bức màn sương mù dày đặc tưởng chừng như cắt cứa vào da thịt.