Khúc tráng ca giữa thời bình

Khúc tráng ca giữa thời bình

Mạch nguồn tri ân là một trong những truyền thống văn hóa và đạo lý tốt đẹp của dân tộc Việt Nam, nhất là trong tháng ngày cao điểm cả nước tập trung thực hiện chiến dịch 500 ngày đêm quy tập, xác minh danh tính hài cốt liệt sĩ.

tin mới

  • Chiếc bánh chưng sắn năm ấy

    Chiếc bánh chưng sắn năm ấy

    Tôi sinh trưởng trong một gia đình “mạ góa con côi”. Bố tôi mất sớm để lại cho mẹ tôi một đàn con thơ dại.

  • Tự khúc mùa đông

    Tự khúc mùa đông

    Mùa đông đến lửng lơ, chờn vờn quanh đâu đây bằng vài ba đợt lạnh thoang thoảng mơ hồ. Rồi chợt một ngày ùa ạt kéo về, buốt giá, lạnh lùng như khẳng định, đánh dấu chủ quyền mùa thực sự sang.

  • Ngọt lịm canh mướp rắn

    Ngọt lịm canh mướp rắn

    Vài năm trước đây, mẹ đi ăn cỗ ở xóm trên rồi mang về mấy quả mướp rắn dài ngoằn ngoèo trông rất đáng sợ. Lúc đầu nhìn sơ qua, tôi cứ tưởng là mấy con rắn lục hôm nay lộng hành, dám bò vào nhà bếp nằm chễm chệ trên bàn ăn như thế.

  • Chuyện kể của Bồ Công Anh

    Chuyện kể của Bồ Công Anh

    Tôi thường dậy rất sớm, khi sương còn ướt đẫm và phố phường vẫn ngái ngủ. Tôi chào buổi sáng bằng cái vươn vai sảng khoái. Tôi chào con hẻm nhỏ trước mặt bằng cách rung rung những chiếc lá xanh mướt. À, tôi chưa tự giới thiệu, tôi là một cây Bồ Công Anh.

  • Người đàn bà trả thù

    Người đàn bà trả thù

    Ngồi trong căn nhà còn nồng mùi sơn, Cá mỉm cười tự mãn. Hai mươi tư tuổi, lồ lộ sắc đẹp, tràn trề sức lực tuy không đội đá vá trời nhưng cũng có thể đánh bật hàng tá đàn ông nhiều tiền, háo sắc. Cuối cùng, nhờ có chút nhan sắc, cộng thêm chút mánh khóe, cô đã tìm được người đàn ông của đời mình rồi!

  • “Biên bản bão”

    “Biên bản bão”

    “Biên bản bão” (NXB Phụ nữ) là tập truyện ngắn thứ 10 của nữ nhà văn Phong Điệp, cho thấy khả năng sáng tác của chị thật bền bỉ.

  • Bước chuyển mùa…

    Bước chuyển mùa…

    Đang nóng chuyển ào sang lạnh, không hề báo trước và chỉ cần một đêm! Ấn tượng mùa đông bao giờ cũng ưa gây bất ngờ cho ta khi rón rén ban đêm, hiện hình buổi sáng, phà hơi lạnh buốt xuống nhân gian còn ngái ngủ, cưỡi lưng gió bấc mà truyền rao thông điệp giá băng; một bước chuyển mùa hệt như trong truyện ngắn Gió đầu mùa của Thạch Lam

  • Chạm vào tháng 12

    Chạm vào tháng 12

    Tháng 11 nhè nhẹ bước đi để lại vài vạt nắng hanh hao trên bông cải vừa chớm nụ. Cây gạo đầu làng run rẩy chìa những cánh tay khẳng khiu cho bầy sẻ đồng líu lo hót.

  • Mùa đông gõ cửa

    Mùa đông gõ cửa

    “Hình như ai đi ngang cửa/gió mùa đông bắc đã về/ Chiếc lá thu vàng đã rụng/ Giờ đây cũng bỏ ta đi...”.

  • Xóm Cù Lao

    Xóm Cù Lao

    Út có người yêu. Tin đó bay khắp cái Xóm Cù Lao nhanh như vận động viên marathon chạy nước rút.

  • Xin lỗi cô!

    Xin lỗi cô!

    Cô tốt nghiệp Đại học Sư phạm khi vừa 22 tuổi. Ra trường, cô về làm việc tại quê nhà. Là giáo viên mới ra trường, lại xinh đẹp nên không tránh khỏi những lời trêu chọc của đám nam sinh lớp 12, trong đó có em.

  • Mùa gió chướng

    Mùa gió chướng

    Gió chướng thổi là báo hiệu trời đã bước sang mùa đông. Những cơn mưa cũng thưa dần. Trong màu nắng của mùa đông vẫn luôn có chút se se lạnh theo bám trên vai.

  • Tháng 11 mênh mang nỗi nhớ

    Tháng 11 mênh mang nỗi nhớ

    Tháng 11 về qua ngõ, heo may se sẽ thổi bên thềm, nắng chiều buông từng vệt dài trên phố, lá lìa cành xao xuyến, bâng khuâng. Ngày thả trôi trong miền tĩnh lặng, đếm ưu tư dâng trào trên khóe mắt, xâu nỗi nhớ thành chuỗi yêu thương bên gánh đời trăn trở.

  • Thầy trò

    Thầy trò

    Thầy Hùng dân phố, mới được điều về trường. Trẻ, đẹp trai, dạy giỏi, công tác phong trào tốt. Không thiếu người nhiễu sự xì xầm: “Mác” ấy mà lên núi chắc có gì bất túc, bị “đày” rồi… “Đày” hay không, lũ học trò (và các bà các cô) xóm núi không quan tâm.

  • Gửi Paris

    Gửi Paris

    Sau sự kiện khủng bố Paris gây chấn động cả thế giới, từ muôn nơi những lời chúc yêu thương và san sẻ nỗi buồn được gửi tới "kinh đô ánh sáng", để đêm đen phải sớm lụi tàn.

  • Ánh đèn khuya của thầy

    Ánh đèn khuya của thầy

    Tôi sinh ra và lớn lên tại vùng đất khó khăn phía tây xứ Quảng. Tôi đã xa quê nhiều năm để đi lập nghiệp chốn phồn hoa đô hội.

  • Giờ học sử khó quên

    Giờ học sử khó quên

    Chẳng hay thầy Tài thông tuệ binh pháp tới đâu mà chưa sinh hoạt lớp lần nào, đã cho gọi lớp trưởng lên văn phòng nhận những quyển Tam Quốc (do các thầy cô thu giữ) và dặn: Sáng chủ nhật lớp mình được ưu tiên ngoại khóa về Tam Quốc đấy! Em báo tin để các bạn đi đủ nhé!

  • Học trò tôi

    Học trò tôi

    Tôi vẫn hay than phiền với đồng nghiệp rằng học trò lớp tôi lười biếng, nghịch ngợm, chẳng chịu khó học hành. Mỗi lần như thế, thầy hiệu trưởng hay nhìn tôi cười hiền hậu: “Nhất quỷ nhì ma, thứ ba học trò mà em”. Tôi gật đầu cho qua chuyện chứ trong lòng vẫn thấy giận lũ học trò phá phách.

  • Vào lò

    Vào lò

    Những ngày này, khi mà những ruộng lúa đã được gặt hết chỉ còn trơ lại gốc rạ, các bà các mẹ lại tất tả với việc trồng hành, tỏi, ngô, bí. Đi trên đường chợt bắt gặp những đám khói của ai đó đốt đồng tôi bỗng nhớ ngày bố mẹ làm lò gạch, cái thời tuy chưa lâu nhưng giờ bỗng trở nên xa lắc.

  • Mảnh đất thầy mẹ

    Mảnh đất thầy mẹ

    Thầy tôi là con người của đồng quê. Sinh ra và lớn lên trong cảnh thiếu đói triền miên, quanh năm phải chứng kiến cảnh làm quần quật của cha mẹ mà vẫn không đủ ăn. Cả năm chỉ được nghỉ vào mỗi ba ngày Tết lại cũng không được yên bởi bị réo nợ vào sáng mồng một... Cách mạng hồi sinh cho bao gia đình. Mười chín tuổi, thầy vào bộ đội tham gia chiến dịch Điện Biên.

doanh nghiệp - Sản phẩm - Dịch vụ

Các đơn vị thông tin của TTXVN