Đêm vẫn dài

Một cơn gió thổi qua mang theo vị mặn của muối. Anh nghĩ, biển đang ở gần đâu đây. Anh quay người bước men theo hàng rào ngôi nhà, khác với cái cổng to xây kiên cố, hàng rào chỉ xây đến ngang lưng, những cọc sắt nhọn dường như đã mục nát, cái còn cái mất ngả nghiêng xiêu vẹo, khu vườn bên trong xanh um, tĩnh lặng như tờ, cách biệt với xung quanh.

1. Người đàn ông tần ngần định đưa tay lên nhấn vào cái nút nhỏ mầu đỏ gắn trên trụ cổng sắt, nghĩ sao lại buông thõng tay xuống. Rút mảnh giấy gấp tư trong túi áo, anh nhìn vào con số và tên đường, đúng đây rồi nhưng ngôi nhà to lớn làm anh ngại ngần. Nắng bắt đầu lên cao làm bỏng rát hai vai, lưng áo đổ mồ hôi dán sát vào da làm anh có cảm giác bức bối.

Một cơn gió thổi qua mang theo vị mặn của muối. Anh nghĩ, biển đang ở gần đâu đây. Anh quay người bước men theo hàng rào ngôi nhà, khác với cái cổng to xây kiên cố, hàng rào chỉ xây đến ngang lưng, những cọc sắt nhọn dường như đã mục nát, cái còn cái mất ngả nghiêng xiêu vẹo, khu vườn bên trong xanh um, tĩnh lặng như tờ, cách biệt với xung quanh. Bóng một người đàn bà mặc áo tím thoáng qua mấy bụi hoa nhài rồi mất hút không kịp để anh lên tiếng gọi. Tiếng lách cách nơi cánh cổng làm anh quay lại. Một bà già dáng người thấp nhỏ đang cố kéo sợi dây xích với cái khóa to đùng. Anh lên tiếng:

- Cụ làm ơn cho con hỏi, đây có phải nhà cô Huyên?

Bà già ngước lên nhìn anh, nghi ngại:

- Anh ở đâu? Hỏi Huyên làm gì?

- Cháu là bạn của Huấn - Anh bỗng khựng lại - Cụ, cụ là dì Linh phải không?

Bà cụ lập cập trông đến tội, kéo rộng cánh cổng, cười vồn vã:

- Vào nhà, vào nhà hẵng nói kẻo nắng!

Hoa sứ rơi đầy lối đi rải sỏi trắng, không gian thơm ngát mùi hoa, phòng khách bài trí đơn giản nhưng sang trọng, mắt anh dừng lại bức tranh vẽ một cô gái ngồi nhìn nghiêng ra cửa, suối tóc dài vén qua chảy tràn xuống ngực, rủ hững hờ xuống đôi chân xếp nghiêng, cô gái có nét gì đó giống Huyên nhưng trông già dặn hơn. Anh đoán là...

- Cháu là bạn lúc nhỏ của thằng Huấn à? Tiếng dì cất lên. Anh giật mình nắm lấy bàn tay nhăn nheo đầy những vết chai của dì. Anh ngậm ngùi.

- Dì còn nhớ o Trần không?

- Nhớ chớ sao không, o Trần con cụ Cửu Thang.

- Con là thằng Quân con ông Cả Trương anh ruột o Trần đây dì!

Bàn tay dì Linh bỗng lạnh toát trong tay anh, dì lắp bắp:

- Mi, mi là thằng Quân à? Rứa, rứa, giấy báo tử về nhà, chao ơi, con Huyên chờ mi đến tới chừng ni. Sao bây giờ mới tìm tới tận đây hở con? Bấy lâu nay ở mô? Hèn chi, con Huyên không tin là mi đã chết, hắn nói nếu mi chết thì đã về báo mộng cho hắn rồi!

- Chuyện dài lắm dì ạ! Tình cờ con gặp thằng Huấn bên Pháp, nhận ra nhau nửa cười, nửa khóc, biết dì và Huyên còn sống con mừng quá xin địa chỉ. Về là con bay thẳng vô đây tìm dì liền.

- Rứa mi đang ở mô, vợ con ra răng rồi?

- Con ở Hà Nội, vợ chồng ly dị ba năm nay rồi, con bé ở với mẹ nó.

Dì chặc lưỡi ngó ra khoảng sân chang nắng:

- Sống sao không biết nhịn nhau để tan đàn sẻ nghé rứa? Rồi con mi nó có tội tình gì? Cả một đời, người ta mong tìm một mái ấm còn không được!

- Con cố lắm mới sống bên cô ấy ngần ấy năm, mỗi lần nghĩ đến con bé là lại cố hàn gắn, rồi mọi chuyện cũng như cũ, thôi thì để cô ấy sống theo ý mình. Tụi con cũng không thù hằn gì nhau cả. Mỗi khi đi công tác về con vẫn ghé qua chỗ mẹ con cô ấy để cùng đi ăn và dạo phố, tụi con bây giờ xem nhau như bạn. Anh dừng lại ngập ngừng: - Còn Huyên. Huyên dạo này sống ra sao, con hỏi mãi mà thằng Huấn không nói gì cả, chỉ bảo rằng về gặp dì mà hỏi?

- Nó đang ở đây với dì! Nó nấu cơm dưới bếp.

Anh đứng bật dậy:

- Vậy sao? Dì cho con gặp Huyên!

Dì khoát tay.

- Ngày còn dài, nghỉ ngơi đã, đi mô mà vội. Dì mỏi mệt đứng dậy: - Để dì ra sau nhà một lát...


2. Anh bước ra khu vườn rợp bóng cây ăn trái, gió thổi lao xao từng phiến lá trên đầu, nghe lách cách tiếng chim sâu trong bụi cây. Đây đó trong vườn đầy những hố nhỏ như ai vừa mới đào định trồng cây gì đó rồi bỏ quên. Mùi hương khói lẩn khuất trong không gian làm khu vườn trở nên u ám, có tiếng động mạnh làm anh ngẩng lên nhìn. Trước mặt anh một người phụ nữ mảnh mai không thể đoán tuổi nhìn anh trân trối, đôi mắt buồn buồn. Làn môi hồng nhợt hơi cong như môi trẻ con... Anh nhắm mắt lại hồi tưởng miên man... Một bãi cát vàng, mặt biển phẳng lặng, gió đùa những tán phi lao rào rào, cánh môi hồng trinh nguyên nụ hôn đầu, và những giọt nước mắt trong veo cho ngày anh đi không hẹn về và chiến tranh, chiến tranh tàn khốc, và làng quê xơ xác, người còn người mất, chia cắt, chia xa...

- Anh về khi mô mà ra vườn vậy? - Giọng nói mượt mà thân quen làm anh rung động.

- Huyên, Huyên phải không em? Em nhận ra anh liền à?

Hàng mi dài rợp bóng, nước da trắng xanh, người đàn bà trước mặt anh vẫn nguyên vẹn hình dáng năm nào. Chị bước đến ngã vào vòng tay anh đang dang rộng, tiếng chị thì thầm như gió thoảng:

- Em nhận ra anh liền! Nãy giờ lén đi sau lưng anh. Em nhớ anh, sao lâu quá anh không ghé thăm em. Tụi con Thắm, con Lành chọc em hoài hủy!

Có một điều gì đó không bình thường trong cách nói của cô nhưng niềm hạnh phúc ngọt ngào quá làm anh không để ý. Họ ngồi bên nhau trên chiếc ghế đá cuối vườn, im lặng tay trong tay. Sau lưng họ bà cụ rón rén quay lưng nén một tiếng thở dài...


3. Tiếng hét lanh lảnh trong đêm khuya làm anh giật mình tỉnh giấc, trở dậy đứng bên cửa sổ nhìn ra vườn. Anh cố đoán xem chuyện gì đang xảy ra, có tiếng chân ai chạy tới rồi một bóng người lao vút qua, tiếng hét vọng vào:

- Máy bay tới. Nó thả bom xóm Cồn, xuống hầm mau lên mạ ơi! Con ra với tụi nó đây!

Tiếng cuốc bổ vào đất nghe phầm phập, phầm phập rồi tiếng dì Linh van vỉ:

- Vô ngủ đi con, thằng Quân nó nghe chừ!

- Anh Quân đang chiến đấu, con Lành bị bom vùi rồi, mau mau, cuốc lên mạ, mau moi nó lên. Bom rơi, ối bom, từng chùm, từng chùm mạ ơi, tụi nó thả nhiều bom quá, thịt da nát bét hết mạ ơi, Lành, Lành ơi, mi mô rồi Lành ơi!

Lần này anh nhận ra tiếng Huyên, anh nhào ra thì chị đã ngất lịm bên cái hố nông choèn, thì ra những cái hố nhỏ anh thấy lúc trưa là những cái hố mà chị đã cuốc trong cơn hoảng loạn. Dì ngẩng lên nhìn anh, khuôn mặt già nua giàn dụa nước mắt:

- Bồng nó vào nhà dùm dì đi con!

Bà đi trước anh, bước chân chuệnh choạng, tấm lưng còng xuống như đang gánh chịu một sức nặng oằn vai, nét tinh anh lanh lợi ban chiều như biến mất.
Anh ngước mặt nhìn lên đám mây không mang hình thù gì rõ nét bay ngang che khuất mảnh trăng non, mím chặt môi, siết chặt vào lòng thân hình mềm oặt của người con gái một thời yêu dấu. Dải ngân hà vắt ngang trời như mảnh lụa mỏng, những ngôi sao trên cao đang nhấp nháy và anh nghe bên tai tiếng cười khúc khích cùng câu đồng dao xa xưa... một ông sao sáng, hai ông sáng sao...


4.Tiếng dì chìm lặng trong đêm thâu:

- Sau khi dân quân Cửa Tùng bắn rơi hai máy bay địch thì hôm sau xóm Cồn chìm ngập trong tiếng bom rơi, làng mình người sống còn không nom nữa. Con Huyên bị bom vùi, lúc moi được nó lên tiểu đội nó chẳng còn ai sống sót, con Thắm, con Lành tìm không ra xác. Thịt xương tụi nó tan trong đất cả rồi, đi viện về đêm nào giật mình thức giấc nó cũng vác cuốc ra Cồn cuốc lấy cuốc để tìm xác con Thắm con Lành rồi thì giấy báo tử con gửi về, mạ và dì giấu không cho nó hay. Giải phóng rồi nó chờ mãi con không về nên bệnh càng nặng thêm, rồi gia đình chuyển vô đây, thằng Huấn bảo vô đây khuây khỏa con Huyên có cơ may bớt bệnh, rồi vợ chồng cùng công tác ở nước ngoài như con đã biết, chỉ còn dì và nó trong ngôi nhà này, mấy mươi năm qua không đêm nào dì yên giấc, tội nghiệp nó... Kìa nó tỉnh rồi... Chắc không nhớ chuyện gì xảy ra mô, con lại với nó đi cũng gần sáng rồi...

Anh vuốt những lọn tóc lòa xòa trên trán chị, vầng trán nổi đầy gân xanh, trông chị mỏng manh như chiếc lá.

- Ngủ thêm một lát đi em!

- Em không thấy buồn ngủ tí nào, chừng nào anh đi.

- Chừng nào em đuổi thì anh đi, thôi cho anh ở luôn đi.

Đôi má ửng hồng, chị cười e ấp:

- Anh hỏi mạ đó!

- Đùa thôi, anh ở lại với em một tháng được chưa? Rồi anh ra làm thủ tục chuyển vô hẳn đây.

- Anh nói thật hả anh!

-Ừ. - Anh cúi xuống môi chị: - Có bao giờ anh dối em điều gì.


5. Anh ra Hà Nội được mười ngày thì nhận được điện, anh vào nhưng không kịp nghe một lời nào của chị trong phút cuối, chị hôn mê hai ngày rồi ra đi nhẹ nhàng, vành môi cong nở một nụ cười mơ hồ...

... Chiếc xe tải hất tung chị lên lúc chị băng qua đường.

Nỗi đau mà anh chịu đựng khi ngồi trên chuyến tàu tốc hành vô nam dường như trở nên vô nghĩa để nhìn mái tóc bạc trắng đi của dì. Anh nhớ tiếng thằng Huấn cười trong điện thoại: "Chúc mừng mày, bây giờ mày làm em rể tao, nhưng không được làm em tao đau đó, thằng trâu mộng...".

Anh có bao giờ muốn làm cho chị đau? Cả một nụ hôn anh cũng gượng nhẹ, vậy mà cái vật vô tri vô giác kia đã tông thẳng vào chị và còn hất tung lên nữa... Nụ cười chị vẫn e ấp trong tấm hình mờ mịt khói hương, đôi mắt rợp bóng mi dài nhìn anh đăm đăm... "Ngủ đi em yêu của anh, anh sẽ về đây ở với mạ để hằng ngày ra đây với em".

Tiếng dì Linh thì thầm bên cạnh trong trời chiều hoang vắng: "Đêm nó ngủ yên giấc, sáng đi chợ, về nhà líu lo như đứa trẻ, còn bảo cuối năm là mạ sẽ có cháu ngoại... Bây giờ con ngủ yên rồi con ơi, không còn thức giấc nửa đêm nữa mô...".

Trăng hạ cuối tuần buồn hiu hắt. Ngôi nhà nằm im lìm, hoa sứ khẽ khàng rơi từng cánh xuống đầy lối đi. Bầu không khí tẻ ngắt, ảm đạm, làm anh thấy trống vắng và buồn, một nỗi buồn đau đáu và nỗi cô đơn cùng cực làm anh như tê cứng mọi tế bào. Anh lặng lẽ đứng lên tì tay nơi thành ghế đá ướt đẫm sương đêm. Châm một điếu thuốc, từ ngày chị ra đi anh đâm nghiện thuốc, anh bước đi, chiếc bóng lẻ loi đổ nghiêng trên vạt cỏ trong vườn.

Với Huyên. Đêm đã không còn tiếng bom rơi.

Với anh. Đêm vẫn dài...
Huỳnh Thạch Thảo
Tin khác
Hợp tác nội dung
KÊNH THÔNG TIN CỦA CHÍNH PHỦ DO TTXVN PHÁT HÀNH Tổng biên tập: Ninh Hồng Nga | Giới thiệu - Liên hệ tòa soạn
Giấy phép số 17/GP-BTTTT cấp ngày 16/1/2017
Tòa soạn: Số 5 Lý Thường Kiệt, Hà Nội
Điện thoại: 024-38267042, 024-38252931(2339,2208)- Fax: 024-38253753
Email:baotintuc@vnanet.vn – toasoantintuc@gmail.com
© Bản quyền thuộc về Báo Tin tức - TTXVN
Cấm sao chép dưới mọi hình thức nếu không có sự chấp thuận bằng văn bản