Quy định chế độ đối với người bị tạm giữ, tạm giam

Chính phủ ban hành Nghị định số 213/2026/NĐ-CP quy định chi tiết một số điều của Luật Thi hành tạm giữ, tạm giam và cấm đi khỏi nơi cư trú. Một trong các nội dung đáng chú ý của Nghị định là quy định về định mức ăn, ở, chế độ mặc, tư trang và chế độ chăm sóc y tế đối với người bị tạm giữ, người bị tạm giam.

Định mức ăn, ở của người bị tạm giữ, người bị tạm giam

Nghị định quy định, người bị tạm giam được Nhà nước bảo đảm tiêu chuẩn, định mức ăn trong 1 tháng gồm: 17 kg gạo tẻ; 15 kg rau xanh hoặc củ, quả; 1,5 kg thịt lợn; 1,5 kg cá; 5 quả trứng gà hoặc trứng vịt; 0,5 kg đường; 0,75 lít nước mắm; 0,3 lít dầu ăn; 0,1 kg bột ngọt; 0,5 kg muối; gia vị khác tương đương 0,5 kg gạo tẻ; nhiên liệu tương đương 17 kg củi hoặc 15 kg than hoặc 25 kWh điện hoặc 3 kg khí đốt (gas). Người bị tạm giữ, người bị tạm giam được bảo đảm điện, nước phục vụ nhu cầu sinh hoạt hằng ngày. Lương thực, thực phẩm, nguyên liệu, nhiên liệu bảo đảm chất lượng và có mức giá trung bình theo thời giá thị trường tại địa phương nơi cơ sở giam giữ đóng quân. Thủ trưởng cơ sở giam giữ quyết định hoán đổi các loại lương thực, thực phẩm, nguyên liệu, nhiên liệu bằng các loại thực phẩm khác có giá trị tương đương bảo đảm người bị tạm giữ, người bị tạm giam được sử dụng hết tiêu chuẩn, định mức theo quy định.

Định mức ăn của người bị tạm giữ được tính theo ngày trên cơ sở định mức ăn của người bị tạm giam. Ngày lễ, tết theo quy định của pháp luật, người bị tạm giữ, người bị tạm giam được ăn thêm bằng 5 lần định mức ăn ngày thường.

Định mức ăn của người bị tạm giữ, người bị tạm giam ốm đau, bệnh tật, thương tích do Thủ trưởng cơ sở giam giữ quyết định theo chỉ định của y sĩ hoặc bác sĩ điều trị nhưng không quá 2 lần so với định mức ăn ngày thường.

Người bị tạm giữ, người bị tạm giam là người dưới 18 tuổi được bảo đảm định mức ăn theo quy định và được tăng thêm 20% về thịt, cá, trứng so với định mức ăn.

Người bị tạm giữ, người bị tạm giam là phụ nữ có thai hoặc nuôi con dưới 36 tháng tuổi được hưởng định mức ăn bằng 2 lần định mức ăn ngày thường theo quy định và được hoán đổi theo chỉ định của y sĩ hoặc bác sĩ.

Ngoài định mức ăn quy định, người bị tạm giữ, người bị tạm giam được sử dụng tiền gửi lưu ký để mua đồ ăn thêm. Định mức đồ ăn mua trong 1 tháng không quá 5 lần định mức ăn trong 1 tháng của 1 người bị tạm giam.

Tiêu chuẩn diện tích chỗ nằm cho người bị tạm giữ, người bị tạm giam tối thiểu là 2 m2, được bố trí sàn nằm và có chiếu. Chỗ nằm bảo đảm sạch sẽ, khô ráo, thông thoáng, phù hợp điều kiện thời tiết và yêu cầu vệ sinh môi trường. Khu vực bố trí chỗ nằm phải được sắp xếp hợp lý, bảo đảm trật tự, an toàn, không ảnh hưởng đến sức khỏe, sinh hoạt của người bị tạm giữ, người bị tạm giam.

Tổ chức bếp ăn phục vụ người bị tạm giữ, người bị tạm giam

Theo Nghị định, cơ sở giam giữ được tổ chức bếp ăn có đủ các dụng cụ cần thiết để bảo quản lương thực, thực phẩm, phục vụ việc nấu ăn, cung cấp suất ăn, nước uống cho người bị tạm giữ, người bị tạm giam phù hợp với địa điểm, quy mô và nhu cầu thực tế của cơ sở giam giữ. Việc tổ chức bếp ăn ở cơ sở giam giữ phải bảo đảm vệ sinh, an toàn thực phẩm.

Dụng cụ cấp dưỡng dùng cho 1 người bị tạm giữ, người bị tạm giam ăn riêng theo suất do cơ sở giam giữ cho mượn bao gồm 1 cặp lồng hoặc khay nhựa chuyên dùng đựng đồ ăn và 1 đôi đũa nhựa, 1 thìa nhựa.

Chất tẩy rửa đối với các dụng cụ cấp dưỡng không quá 0,2% định mức ăn một ngày.

Trường hợp do quy mô và số lượng người bị tạm giữ, người bị tạm giam ít không tổ chức được bếp ăn riêng thì cơ sở giam giữ tổ chức nấu ăn cho người bị tạm giữ, người bị tạm giam tại bếp ăn tập thể dành cho cán bộ của cơ sở giam giữ.

Chế độ mặc và tư trang của người bị tạm giữ, người bị tạm giam

Nghị định quy định, người bị tạm giữ, người bị tạm giam được sử dụng quần, áo, chăn, chiếu, màn và các đồ dùng cần thiết cho sinh hoạt của cá nhân, nếu thiếu thì cơ sở giam giữ cho mượn theo tiêu chuẩn mỗi người gồm: 1 chiếu; 1 màn cá nhân; 1 đôi dép; 2 bộ quần áo dài; 1 áo ấm mùa đông (các tỉnh, thành phố từ thành phố Đà Nẵng trở ra phía Bắc và 4 tỉnh Quảng Ngãi, Gia Lai, Đắk Lắk, Lâm Đồng) và 1 chăn (các tỉnh, thành phố từ thành phố Đà Nẵng trở ra phía Bắc và 4 tỉnh Quảng Ngãi, Gia Lai, Đắk Lắk, Lâm Đồng dùng chăn bông có vỏ tách rời loại không quá 2 kg; các tỉnh, thành phố còn lại dùng chăn sợi).

Người bị tạm giam khi vào cơ sở giam giữ được cấp: 1 bàn chải đánh răng, 1 khăn rửa mặt dùng trong 3 tháng; mỗi tháng được cấp 0,3 kg xà phòng, 80 ml dầu gội đầu, 50 g kem đánh răng. Người bị tạm giữ khi vào cơ sở giam giữ được cấp như đối với người bị tạm giam, khi người bị tạm giữ chuyển sang tạm giam thì tiếp tục sử dụng như quy định đối với người bị tạm giam.

Người bị tạm giữ, người bị tạm giam là phụ nữ được cấp đồ dùng cần thiết cho vệ sinh của phụ nữ trị giá tương đương 2 kg gạo tẻ/người/tháng.

Cơ sở giam giữ cho người bị tạm giữ, người bị tạm giam mượn quần áo màu xanh lam, không đóng số theo mẫu thống nhất: áo kiểu bludong dài tay, quần dài có chun.

Giám thị các trại tạm giam đóng quân trên địa bàn 4 tỉnh Quảng Ngãi, Gia Lai, Đắk Lắk, Lâm Đồng quyết định việc sử dụng áo ấm mùa đông và chăn đối với người bị tạm giữ, người bị tạm giam bảo đảm phù hợp với thời tiết, khí hậu tại địa phương.

Chế độ chăm sóc y tế đối với người bị tạm giữ, người bị tạm giam

Nghị định quy định, trường hợp cơ sở khám bệnh, chữa bệnh của Nhà nước hoặc y tế của cơ sở giam giữ không bảo đảm được loại thuốc cần thiết cho việc điều trị thì người bị tạm giữ, người bị tạm giam được nhận thuốc chữa bệnh từ người thân thích theo đơn thuốc của cơ sở khám bệnh, chữa bệnh của Nhà nước hoặc y tế của cơ sở giam giữ hoặc cơ sở khám bệnh, chữa bệnh nơi người bị tạm giữ, người bị tạm giam đã khám và điều trị.

Khi người bị tạm giữ, người bị tạm giam có dấu hiệu mắc bệnh tâm thần hoặc bệnh khác làm mất khả năng nhận thức hoặc khả năng điều khiển hành vi của mình, cơ sở giam giữ có trách nhiệm thông báo và yêu cầu cơ quan đang thụ lý vụ án trưng cầu giám định pháp y tâm thần. Trong thời hạn 3 ngày làm việc kể từ ngày nhận được yêu cầu của cơ sở giam giữ, cơ quan đang thụ lý vụ án có trách nhiệm xem xét, quyết định việc trưng cầu giám định pháp y tâm thần theo thẩm quyền; trường hợp không trưng cầu giám định thì phải trả lời bằng văn bản và nêu rõ lý do.

Khi có quyết định của cơ quan có thẩm quyền về việc đưa người bị tạm giữ, người bị tạm giam đi giám định pháp y, giám định pháp y tâm thần hoặc áp dụng biện pháp bắt buộc chữa bệnh, cơ quan đang thụ lý vụ án chủ trì, phối hợp với cơ sở giam giữ đưa người bị tạm giữ, người bị tạm giam đến cơ sở giám định pháp y, giám định pháp y tâm thần hoặc cơ sở chữa bệnh nêu trong quyết định đảm bảo an toàn, đúng trình tự, thủ tục theo quy định.

Trường hợp người bị tạm giữ, người bị tạm giam nhiễm HIV, lao, các bệnh truyền nhiễm và bệnh mạn tính khác thì được chăm sóc, điều trị theo quy định của pháp luật hiện hành.

Người bị tạm giữ, người bị tạm giam là phụ nữ trong thời gian mang thai được chăm sóc y tế và khám thai định kỳ theo quy định của Bộ Y tế.

Cơ sở khám bệnh, chữa bệnh của Nhà nước có trách nhiệm thực hiện quy định chuyên môn và phối hợp với các cơ sở giam giữ trên địa bàn tổ chức khám bệnh, chữa bệnh cho người bị tạm giữ, người bị tạm giam. Trường hợp vượt quá khả năng chuyên môn điều trị của cơ sở khám bệnh, chữa bệnh thì cơ sở khám bệnh, chữa bệnh phải kịp thời thông báo và phối hợp với cơ sở giam giữ để chuyển người bị tạm giữ, người bị tạm giam đến cơ sở khám bệnh, chữa bệnh tuyến trên điều trị.

Cơ sở khám bệnh, chữa bệnh cấp cơ bản trở lên của Nhà nước trên địa bàn có cơ sở giam giữ đóng quân thì bố trí quỹ đất trong khuôn viên cơ sở khám bệnh, chữa bệnh để xây dựng khu điều trị riêng cho người bị tạm giữ, người bị tạm giam. Trường hợp không còn quỹ đất thì bố trí tối thiểu 3 buồng bệnh riêng trong cơ sở khám bệnh, chữa bệnh để điều trị cho người bị tạm giữ, người bị tạm giam và phải đảm bảo thuận lợi cho công tác quản lý người bị tạm giữ, người bị tạm giam. Các cơ sở khám bệnh, chữa bệnh có trách nhiệm phân công bác sĩ, điều dưỡng, kỹ thuật y đến khám, điều trị và chăm sóc người bị tạm giữ, người bị tạm giam theo yêu cầu chuyên môn. Trường hợp khi không có người bị tạm giữ, người bị tạm giam điều trị, cơ sở khám bệnh, chữa bệnh có thể sử dụng buồng bệnh để điều trị cho bệnh nhân khác. Trường hợp quy hoạch bệnh viện mới, Sở Y tế phải thông báo cho Cơ quan quản lý tạm giữ, tạm giam Công an cấp tỉnh biết, phối hợp khảo sát, bố trí quỹ đất và thiết kế xây dựng khu điều trị riêng cho người bị tạm giữ, người bị tạm giam.

Kinh phí khám bệnh, chữa bệnh cho người bị tạm giữ, người bị tạm giam

Nghị định quy định, tiền thuốc chữa bệnh thông thường, vật tư y tế phục vụ cho người bị tạm giữ, người bị tạm giam được cấp không quá 5 kg gạo tẻ/1 người/1 tháng.

Cơ sở giam giữ có trách nhiệm thanh toán chi phí thực tế phát sinh trong việc khám bệnh, chữa bệnh cho người bị tạm giữ, người bị tạm giam tại y tế của cơ sở giam giữ hoặc cơ sở khám bệnh, chữa bệnh của Nhà nước.

Trường hợp người thân thích hoặc người đại diện hợp pháp tự nguyện chi trả kinh phí khám bệnh, chữa bệnh cho người bị tạm giữ, người bị tạm giam thì cơ sở giam giữ lập biên bản ghi nhận việc tự nguyện chi trả kinh phí khám bệnh, chữa bệnh.

Nghị định có hiệu lực thi hành từ ngày 1/7/2026.

TTXVN/Báo Tin tức và Dân tộc
Chi tiết chế độ BHXH, BHYT đối với người hoạt động không chuyên trách ở thôn, tổ dân phố
Chi tiết chế độ BHXH, BHYT đối với người hoạt động không chuyên trách ở thôn, tổ dân phố

Theo Nghị định số 185/2026/NĐ-CP vừa được Chính phủ ban hành quy định về tổ chức, hoạt động và chế độ, chính sách đối với người hoạt động không chuyên trách ở thôn, tổ dân phố, một trong những nội dung đáng chú ý của Nghị định là việc quy định cụ thể chế độ BHXH, BHYT cho lực lượng này, góp phần bảo đảm quyền lợi an sinh và tạo điều kiện để đội ngũ cán bộ cơ sở yên tâm công tác.

Chia sẻ:

doanh nghiệp - Sản phẩm - Dịch vụ

Các đơn vị thông tin của TTXVN