- Ông ạ… Nhìn những con đường mới mở trong thành phố, tôi lại nhớ đến thời bao cấp trước đây…
Nhà chỉ có hai mẹ con. Đã rất lâu rồi quen với cuộc sống chỉ có hai người. Thị xã không giàu, một cái chợ đủ để thứ gì cũng có, trừ những thứ quá cao sang.
- Này, sắp tới ngày 8 tháng 3 rồi, ông định tặng bà ấy món quà gì vậy?
Ba ngã tư, một ngã sáu là con đường Hạnh đi qua mỗi ngày. Mỗi ngày đều đặn như chiếc đồng hồ chạy tốt. Ở ngã tư thứ nhất có một ngôi nhà cất bằng đá, mái ngói hồng. Hạnh chú ý đến ngôi nhà đó vì ngôi nhà khá đẹp.
Thuộc phần 2 của series “Percy Jackson và các vị thần trên đỉnh Olympus”, “Biển quái vật“ tiếp tục kể về câu chuyện của Percy Jackson với năm lớp bảy trải qua một cách khá yên tĩnh.
- Ông thấy chương trình Táo quân trên ti vi Tết năm nay thế nào… Được đấy chớ!
- Khiếp! Ông nói gì nghe kinh thế! Trước đến nay tôi mới chỉ nghe nói “chạy chức, chạy quyền” đã ghê cả người rồi, giờ ông lại còn nói đến “cướp… chức”… Làm gì có chuyện đó!
Cái chuyện tai nạn giao thông ở nước mình thì chẳng nói ai cũng biết là bức xúc đã đến cấp độ nào rồi. Nguyên nhân thì người ta đã nêu nhiều lắm, trong đó nổi lên là vi phạm luật lệ giao thông và ý thức của người tham gia giao thông…
- Này! Bình hoa của ông là hoa giả hay hoa thật đấy? - Ông thử đoán xem? - Khó bỏ xừ… Bây giờ thật giả lẫn lộn lắm… Nhiều bông hoa thật trông cứ như giả; còn nhiều hoa giấy, hoa lụa, thậm chí hoa… đất trông cứ như thật ấy ông ạ.
- A lô… Anh Hai hả! Em là Năm đây! “Hép - pi - niu - ia” anh! Chúc anh năm mới…
- Bố ơi! Sao đang đi, không có đèn xanh đèn đỏ mà bố lại tự dưng dừng lại giữa đường thế ạ? Muộn giờ học của con mất!
Em bé: - Chán thế! Hết Tết rồi… Chẳng còn ai mừng tuổi mình nữa!
Tôi là một người luôn mang những dự cảm về mùa và lấy đó làm niềm vui của cuộc sống bộn bề, coi đó là một ân huệ mà ông trời ban phát cho mình trải qua những năm tháng nhọc nhằn thuở nhỏ.
- Nhanh nhẩu lên, hôm qua cậu đã bị muộn 30 phút. Không muốn bị trừ mất nửa tháng lương đấy chứ?
“Nhà phê bình cần tri thức và bản lĩnh. Tôi thấy mình có cả hai”. Phạm Xuân Nguyên (ảnh) đã nói một câu rất ngạo như thế.
Thoạt nghe cứ ngỡ đây là một câu chuyện trong chương trình “Như chưa hề có cuộc chia ly” của VTV3; nhưng không, đây là câu chuyện rất cảm động của một nhà báo - NS Nhiếp ảnh đi tìm người trong ảnh.
Đã sắc mai vàng hắt lên trời biếc, ta nhìn nắng tìm về miền hoa nở, ta theo nẻo lòng tìm đến nơi em. Bầu trời có lúc lặng im. Men không màu mà lòng ta sóng sánh.
Một phụ nữ hớt hơ hớt hải chạy bổ đến phòng thường trực của công ty, nói với anh bảo vệ: Cho tôi vào gặp giám đốc!
Trong một lần nói chuyện cùng tác giả, chị kể rằng, chẳng hiểu sao chị lại dấn thân vào con đường viết văn, nhất là lại ưa thích viết truyện kinh dị.
Cuốn tiểu thuyết “Chuyện của Paco” được viết trên bối cảnh cuộc chiến tranh của Mỹ tại Việt Nam và những năm tháng hậu chiến của một người lính Mỹ hồi hương.