Vùng biên viễn mênh mông những đồi cỏ. Gió từ phía tây thổi sang nóng rát, gió từ phía bắc thổi xuống tê tái lạnh buốt. Nghe gió nhớ mùa, đất biên cương thay áo theo từng mùa gió.
Bạn bè tôn anh là một nghệ sĩ - một nghệ sĩ mù nhờ vào lòng say mê cây cảnh, niềm tin và ý chí tự lực mà vượt lên được bao cay đắng và số phận nghiệt ngã để trở thành người hạnh phúc - hạnh phúc nhất trần đời mà anh đã nhiều lần tâm sự.
Tôi đang làm cuộc hành trình trở về năm tôi 18 tuổi. Mẹ đang đợi tôi về như đợi một đứa con khờ khạo ngày nào của mẹ. Mẹ sẽ không bao giờ biết trái tim tôi đã một lần tan vỡ.
Trong tôi có chút gì không yên, tôi lại gần cánh cửa, có một phong thư nhỏ cài ở bên chiếc khóa, tôi tò mò gỡ ra. Tôi mở, một dòng chữ: tạm biệt anh hàng xóm... Lòng tôi một chút gì hụt hẫng, như đánh rơi điều gì...
Từ giã phòng thư mục của thư viện, Vinh trở thành một ông chồng thất nghiệp. Thay vì nhăn nhó khi nghe tin chồng quyết định chấm dứt những ngày dài còng lưng tra tra cứu cứu với những tấm bìa cứng đánh số, Nhạn đi chợ mua về một con gà trống thiến, nấu một nồi cà ri to để ăn mừng.
Trong màn đêm đang dần buông xuống, ánh trăng non đang nhú lên sau những rặng tre kêu xào xạc, dì Thắm lặng lẽ bước đi trong khoảng không gian rộng mênh mông. Cuộc đời của dì sẽ gắn bó với nơi này cho đến cuối đời, không còn mong muốn nào hơn.
Tôi nhìn lên tấm ảnh chụp lại được phóng to của anh chị ngày cưới... nụ cười tươi rói ấy chính là hành trang đưa chị từ một cô bé yếu ớt trở thành người phụ nữ cứng cỏi giỏi giang của ngày hôm qua và người phụ nữ hạnh phúc trên quê hương... vẻ vang của ngày hôm nay.
Dọc con đường hai bên quán xá cà phê la liệt, hắn chẳng rõ vì cớ làm sao chỗ này lại được mình quyết định chọn làm chốn dừng chân. Có thể bởi cái tên nghe là lạ của quán đập vào mắt, có thể nhờ các cô em xinh tươi váy ngắn chân dài luôn miệng cười duyên xởi lởi mời gọi...
Tôi đã không cầm được nước mắt trước mặt những đứa trẻ con ngây thơ khi chúng còn đang háo hức nhìn chiếc xe ô tô của đoàn kiểm tra bóng loáng đang từ từ chuyển bánh... Tôi thấy chính tôi cũng là người có lỗi trong chuyện này.
Tôi nhớ mãi lần cuối được gặp cô, cũng là sau nhiều năm xa cách. Lúc đó cô nằm liệt giường, một người già bước vào giai đoạn cuối của cuộc đời như bao người khác, có điều đây là cô giáo đã dạy tôi từ hồi mười ba, mười bốn tuổi.
Đêm nay có lẽ ông không ngủ. Ông phải thức để chia tay với thành phố hoa lệ nhưng cũng đầy cám dỗ này. Ngày mai ông phải về với miền quê nghèo nhưng đầy ắp nghĩa tình chân thật. Khó. Nhưng ông phải về để thăm lại trường xưa dù giờ đây đã thay đổi khá nhiều.
Được tin cô nghỉ hưu Chúng con buồn lắm lắm Mong thời gian thật chậm Để ngày chia tay xa.
Khi ba đi viện về Cả nhà đều hạnh phúc Hai chị em ào ra
Đã gần mười hai giờ khuya. Định thần lại, Thủy nghĩ là ai đó nhầm phòng. Nhưng tiếng gõ cửa lại vang lên, dứt khoát... Trong vòng tay Thứ, Thủy lặng yên nghe sóng biển thì thầm. Đêm nay biển lặng, tiếng sóng dịu êm như ru.
Lúc ra về có một anh lính biên phòng đi tới tặng chị tôi một bó hoa vàng như nắng, tôi nhận ra đó là trung úy Cường. Chị tôi ôm thật chặt bó hoa trong tay, nắng mai biên cương tỏa chiếu ấm áp theo lối hai chị em tôi đi về.
Mụ bón cháo nhưng lão không ăn...Cặp môi khô khốc vẫn như cố động đậy để nói lời xin lỗi. Lão thấy mình không mệt nữa, lại thiếp đi, lão đang mơ và như bay lên cùng cánh diều nơi bờ đê, nơi ngày xưa lão vẫn chăn trâu thả diều.
Hai người đàn ông của gia đình đang ngồi nhậu... Cũng may nhờ cái cuộc tiểu phẫu. Ba chứng kiến từ đầu đến cuối, mới nhìn thấy cái bớt ở gần ngay chỗ ấy. Thất lạc bao năm rồi ba mẹ cũng tìm được con.
Nghe bà kể, tôi định bụng sẽ vẽ cho bà một bức tranh về hoa bông dề, nhưng khi lục tìm trong từ điển để đặt tên tranh thì không có danh từ “Hoa bông dề”... nhưng cái tên dân dã “Hoa bông dề” thì chắc chỉ những người quê mùa như bà tôi mới cảm nhận được cái đẹp của nó mà thôi.
Bây giờ, Gió vẫn ham chơi và vô trách nhiệm như vậy à? Không! Gió đã ngoan hơn rồi! Không tin bạn cứ thử nghe mùi hương hoa thoang thoảng… Gió đang cần mẫn chở thư qua đấy!
Chị lại ngồi khâu áo cho anh. Cách đây chừng mười mấy năm khi anh còn đang ở đỉnh cao của danh vọng và quyền chức thì những chiếc áo này chỉ là mớ giẻ lau xe của người tài xế của anh.