Lực lượng Không gian Vũ trụ và Lục quân của IRGC đã phát động làn sóng tấn công bằng tên lửa và thiết bị bay không người lái nhằm vào cơ sở KJL được coi là trung tâm hậu cần và cung ứng chủ yếu của quân đội Mỹ trên khắp khu vực Tây Á, đặt tại Mina Abdullah (Kuwait). Ảnh minh họa: IRNA/TTXVN phát
Theo hãng tin WANA, Iran ưu tiên tấn công các trung tâm chỉ huy và những đầu mối tạo ra mối đe dọa, thay vì chỉ tập trung vào các khí tài quân sự.
Phân tích dữ liệu do các nguồn tin chính thức công bố cho thấy, thay vì tập trung vào công cụ tiến hành các cuộc tấn công, bộ chỉ huy chiến dịch đã ưu tiên nhắm vào nguồn gốc của các cuộc tấn công cùng các đầu mối chỉ huy, điều phối và hỗ trợ. Trong học thuyết quân sự, đây là cách tiếp cận được gọi là tấn công vào trọng tâm tác chiến.
Trong chiến tranh hiện đại, việc phá hủy một chiếc UAV hay máy bay chiến đấu đơn lẻ chỉ mang lại giá trị tác chiến hạn chế. Ngược lại, vô hiệu hóa căn cứ, trung tâm chỉ huy - kiểm soát hoặc hạ tầng tạo lập và điều hành các nhiệm vụ sẽ gây tác động rộng lớn hơn nhiều.
Vì vậy, việc tấn công vào nguồn gốc của các cuộc tấn công cũng như các trung tâm chỉ huy và hỗ trợ mang lại hiệu quả cao hơn so với việc chỉ phá hủy các khí tài riêng lẻ.
Trường hợp Bahrain
Trong vụ tấn công Bandar Abbas, các đánh giá tình báo cho thấy phương tiện mặt nước không người lái tham gia cuộc tấn công đã tiếp cận thông qua hướng Bahrain.
Do đó, các trung tâm chỉ huy, kiểm soát và hỗ trợ của Hạm đội 5 Mỹ tại Bahrain (lực lượng điều hành một phần các chiến dịch trên không và trên biển của Mỹ trong khu vực) được xác định là một trong những đầu mối chính tạo ra mối đe dọa. Vì vậy, thiệt hại gây ra đối với các trung tâm chỉ huy và kiểm soát tại tổ hợp này có thể được lý giải theo chính cách tiếp cận trên.
Trường hợp Kuwait
Một ví dụ khác là Kuwait, nơi trong những năm gần đây đã trở thành địa điểm triển khai quan trọng của UAV MQ-9 Reaper. Ngoài nhiệm vụ trinh sát, các UAV này còn được sử dụng để kiểm soát và giám sát các tuyến hàng hải cũng như eo biển Hormuz.
Theo các thông tin hiện có, sau lệnh ngừng bắn gần đây, khoảng 20 UAV MQ-9 Reaper đã được triển khai tại Kuwait. Sau đó, dù quân đội Mỹ đã di chuyển số UAV này đến địa điểm khác, một phần trong số đó vẫn tiếp tục bị Iran phát hiện và phá hủy.
Các căn cứ này không chỉ đơn thuần là nơi triển khai UAV mà còn là một phần trong mạng lưới tình báo, giám sát và chỉ huy của Mỹ tại khu vực.
Ngoài ra, Iran còn nhằm vào nhà máy khử mặn ở Kuwait – quốc gia phụ thuộc 90% vào nước khử mặn để đáp ứng nhu cầu nước.
Jordan và hạ tầng phục vụ tác chiến trên không
Jordan đã trở thành một trong những địa điểm quan trọng để các máy bay chiến đấu xuất kích và thực hiện các nhiệm vụ trên không.
Vị trí địa lý của nước này tạo điều kiện thuận lợi cho việc tiến hành các chiến dịch trên không trong khu vực. Vì vậy, các cơ sở hạ tầng phục vụ hoạt động không quân giữ vai trò đặc biệt trong tính toán tác chiến.
Mạng lưới radar và phòng không: Mục tiêu có giá trị cao
Bên cạnh các căn cứ không quân, mạng lưới radar và phòng không cũng nằm trong nhóm mục tiêu được ưu tiên hàng đầu.
Để tiếp cận mục tiêu, mọi cuộc tấn công bằng tên lửa hoặc UAV đều phải vượt qua các mạng lưới cảnh báo sớm, hệ thống phát hiện và đánh chặn, các trung tâm chỉ huy phòng không cũng như các hệ thống đánh chặn. Vì vậy, làm suy yếu mạng lưới này sẽ làm tăng khả năng thành công của các đợt tấn công tiếp theo.
Các hệ thống phòng không được xem là một trong những tài sản chiến lược có giá trị nhất của bất kỳ lực lượng vũ trang nào. Các radar tầm xa, hệ thống cảnh báo sớm và các hệ thống đánh chặn nhiều lớp không chỉ có chi phí mua sắm và triển khai rất lớn mà còn đòi hỏi thời gian dài để sản xuất, đào tạo nhân lực, tích hợp và thay thế, lâu hơn đáng kể so với phần lớn các loại khí tài tác chiến khác.
Do đó, việc một mạng lưới radar hoặc phòng không bị hư hại không chỉ đồng nghĩa với việc mất đi một số thiết bị mà còn có thể làm suy giảm năng lực phát hiện, đánh chặn và phòng thủ của cả khu vực trong thời gian dài. Chính vì vậy, các hệ thống này luôn được xếp vào nhóm mục tiêu có giá trị cao.
Nhìn chung, mô hình lựa chọn mục tiêu trong các chiến dịch gần đây không tập trung phá hủy các khí tài của đối phương mà hướng đến vô hiệu hóa toàn bộ chuỗi tạo ra mối đe dọa, bao gồm các mắt xích chỉ huy, điều phối, trinh sát và hỗ trợ.
Nói cách khác, logic chi phối các chiến dịch này là phá hủy nguồn gốc của mối đe dọa - cách tiếp cận hiệu quả hơn nhiều so với việc chỉ tấn công các khí tài đơn lẻ trong tác chiến lấy mạng lưới làm trung tâm.