Svalbard vốn là vùng hiện diện đặc biệt của Nga trên lãnh thổ Na Uy, nhưng cạnh tranh chiến lược tại Bắc Cực đang khiến cán cân này ngày càng căng thẳng
Khi Tổng thống Donald Trump rời Washington tuần trước để tới Florida, việc chấm dứt chiến sự với Iran dường như không phải điều ông nghĩ tới.
Khi căng thẳng tại Eo biển Hormuz - điểm nghẽn dầu mỏ quan trọng nhất thế giới - tiếp diễn, OPEC+ đang chuyển mình thành một “nhà quản lý khủng hoảng”, còn các nước nhập khẩu châu Á buộc phải xem xét lại các rủi ro.
Trước sức ép tại Eo biển Hormuz, chính quyền Trump đối mặt lựa chọn khó khăn: leo thang quân sự để khẳng định sức mạnh hay chấp nhận suy giảm uy tín toàn cầu với hệ lụy chiến lược sâu rộng.
Kế hoạch “gây sốc và kinh hoàng” của Washington nhanh chóng đảo chiều khi Iran phản công hiệu quả, kéo dài xung đột và làm lung lay niềm tin vào sức mạnh quân sự Mỹ.
Kỳ vọng của Mỹ và Israel rằng chiến dịch quân sự có thể châm ngòi một cuộc nổi dậy lật đổ chính quyền Iran, khi sau nhiều tuần giao tranh, Tehran vẫn đứng vững và người dân chưa xuống đường như họ dự tính.
Hệ thống khí hậu Trái Đất đang trượt khỏi trạng thái cân bằng với tốc độ chưa từng có, khi lượng khí nhà kính tiếp tục gia tăng, kéo theo nhiệt độ không khí, đại dương và băng tan đồng loạt lập kỷ lục mới.
Hai quả tên lửa đạn đạo Iran đã rơi xuống các khu dân cư gần một cơ sở hạt nhân được bảo vệ nghiêm ngặt ở sa mạc Negev, làm dấy lên những lo ngại mới về khả năng phòng thủ của Israel.
UAE hôm 22/3 đã phát tín hiệu về một sự thay đổi mạnh mẽ so với hàng thập kỷ duy trì chính sách ngoại giao thận trọng với Iran, khi Ngoại trưởng Sheikh Abdullah bin Zayed Al Nahyan gọi Tehran là “khủng bố” và cố vấn cấp cao của tổng thống nước này yêu cầu các đảm bảo an ninh dài hạn có thể vô hiệu hóa vĩnh viễn năng lực quân sự của Iran.
Xung đột tại Eo biển Hormuz không chỉ làm gián đoạn dòng chảy dầu mỏ mà còn đe dọa trực tiếp đến nguồn cung lương thực của hàng triệu người tại Trung Đông.
Năm 2026, Liên hợp quốc chọn chủ đề “Nước và bình đẳng giới” cho Ngày Nước Thế giới, gửi đi thông điệp rõ ràng: ở đâu dòng nước bị gián đoạn, ở đó cơ hội bình đẳng cũng bị trì hoãn.
Lần đầu tiên kể từ khi Mỹ và Israel triển khai chiến dịch chung nhằm vào Iran, Tehran đã sử dụng vũ khí có tầm bắn vượt quá 2.000 dặm (khoảng 4.000km) để tấn công một căn cứ chiến lược quan trọng của Mỹ và Anh tại Ấn Độ Dương.
Giữa áp lực chiến trường, sức ép chính trị và những hệ lụy toàn cầu, ông Trump đối mặt với bài toán khó nhất: leo thang bằng việc đưa bộ binh hay dừng lại để tránh cuộc chiến kéo dài. Quyết định này không chỉ định đoạt cục diện xung đột mà còn có thể định hình di sản chính trị của ông.
Sau 3 tuần leo thang, xung đột tại Trung Đông đang chuyển sang một ngưỡng mới khi mục tiêu tấn công không còn giới hạn ở các cơ sở quân sự mà mở rộng sang hạ tầng năng lượng và năng lực kiểm soát không gian biển – những “huyết mạch” của kinh tế khu vực và toàn cầu.
Các quốc gia Vùng Vịnh đang liên tiếp trở thành mục tiêu trong các đợt tấn công của Iran, khi cuộc xung đột Mỹ - Israel và Tehran tiếp tục leo thang, kéo theo nguy cơ lan rộng trên toàn khu vực giàu năng lượng.
Theo đánh giá của nhiều chuyên gia và tổ chức quốc tế, tình hình chiến sự Trung Đông hiện nay chưa đủ cơ sở để dẫn tới một cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu quy mô lớn.
Việc ông Anutin Charnvirakul tiếp tục được bầu làm Thủ tướng Thái Lan với mức tín nhiệm cao tại cuộc bỏ phiếu của Hạ viện ngày 19/3 đang tạo ra kỳ vọng về một giai đoạn ổn định chính trị – yếu tố then chốt để Bangkok vượt qua những thách thức cả từ nội tại lẫn môi trường địa chính trị ngày càng biến động.
Xung đột tại Tây Á đang tạo ra cú sốc ngoại sinh đáng kể đối với thị trường năng lượng toàn cầu, đẩy thị trường vào trạng thái định giá theo yếu tố địa chính trị, trong đó an ninh nguồn cung trở thành yếu tố then chốt. Tuy nhiên, đối với Việt Nam, đây vẫn là trở ngại mang tính chu kỳ và có thể kiểm soát.
Việc tấn công vào các mỏ dầu và khí đốt tại Iran, Qatar và các quốc gia khác trong khu vực gây ra những hệ lụy khôn lường, không chỉ đẩy giá năng lượng lên cao, phá huỷ nhu cầu, gây ra “khoản nợ khí hậu”, mà còn làm ngăn chặn các biện pháp ngoại giao nhằm hạ nhiệt căng thẳng.
Giữa lúc châu Âu vẫn giữ khoảng cách với cuộc chiến Iran, một quốc gia Bắc Âu bất ngờ thể hiện lập trường khác biệt. Đằng sau những tín hiệu “muốn can dự” không chỉ là câu chuyện Trung Đông, mà còn liên quan đến một tính toán chiến lược lớn hơn nhiều.
Xung đột Mỹ và Israel với Iran khiến eo biển Hormuz tê liệt, đẩy châu Á vào khủng hoảng năng lượng nghiêm trọng. Các quốc gia buộc tung loạt biện pháp khẩn cấp để tránh thiếu hụt và lạm phát.