Sau đợt bão số 13 và các đợt mưa lũ kéo dài trong tháng 11/2025, trên tuyến đường ĐH74, đoạn qua thôn Làng Đèo, xã Sơn Thủy, tỉnh Quảng Ngãi xuất hiện điểm sạt lở núi nghiêm trọng.
Ra mắt đúng dịp Tết Giáp Ngọ 2014, cuốn sách ảnh “Thành phố Hồ Chí Minh - Thành phố tôi yêu” là sự tri ân sâu sắc của thế hệ công dân thành phố hôm nay đối với những bậc cha anh đã không tiếc công sức để khai phá, mở mang, bảo về và xây dựng vùng đất này.
Từ thuở con người bắt đầu từ bỏ cung cách ẩm thực “ăn sống nuốt tươi”, cái bếp đã dần trở thành vô cùng quan trọng. Bởi bếp là nguồn sống; là nơi phát khởi, lưu giữ sự ấm và sự no.
Cứ mỗi độ xuân về, dù ở thị thành hay miền quê chân chất, trong lòng cư dân Nam Bộ vẫn nhớ hoài bức tranh quê êm ả với bao món ăn dân dã.
Trồng hoa mai, thưởng hoa mai người ta chủ yếu là quan tâm đến sắc, ít ai lưu ý chuyện hương. Bởi hương mai nhẹ, hương mai thoảng, hương mai mơ hồ lắm nên ít người nhận ra.
Khi cái lạnh nghiêng theo chiều đổ xuống từng cánh đồng quê dợn hơi sương và mờ mờ trong màn mưa thì những chú cò trắng cũng tụ về đây, cùng người nông dân trong vụ lúa mới. Mạ xanh, cò trắng, bóng áo choàng nhấp nhô trên ruộng làm lòng cảm thấy thanh thản hơn, ấm áp hơn, yên bình hơn.
Tháng mười hai, cơn gió luồn vào sâu tận cùng ngóc ngách, tận cùng của nỗi mông lung, mơ hồ, hư hao, để cái lạnh chạm vào da thịt, chạm tới đáy tâm hồn... Tôi sợ cái lạnh mùa đông cóng quánh...
Những ngày cuối năm này sao lại rét đến thế. tháng Chạp về mưa, rét, buồn tái tê. Nằm trong chăn êm, nệm ấm tôi cứ thao thức mãi không chợp mắt được. Những ký ức những ngày tháng Chạp xưa cứ ào ạt hiện về.
Tây Bắc những ngày áp Tết tuy sương mù đặc quánh trên những con đèo uốn lượn bên sườn núi, lạnh đến thấu xương nhưng có một sắc màu mới bởi mùa xuân đang về.
Mỗi khi Tết đến, chúng ta lại vui mừng đón thêm một tuổi mới, còn mẹ thì lại già đi thêm một tuổi. Nắm lấy tay mẹ, nhìn vào đôi mắt mẹ, tôi thấy một điều gì đó thật bùi ngùi và xúc động. Tôi tự hứa với lòng mình sẽ luôn yêu thương, quan tâm mẹ nhiều nhất khi còn có thể…!
Vẫn biết yêu các anh là thiệt thòi, là xa cách, nơi biên giới hải đảo xa xôi, nhiều gian khổ nhưng tôi tin tưởng tình cảm anh dành cho tôi là chân thành và trung thực, đó chính là điều trái tim tôi mách bảo và cũng là điều tôi cần nhất trong trái tim anh.
Mùa xuân đã đến gõ cửa từng nhà. Muôn hoa đua nhau khoe sắc thắm, ngàn cây căng tràn nhựa sống, người người hân hoan, rạng rỡ, nhà nhà đầm ấm, yên vui, phấn khởi chào đón một mùa xuân mới. Nhớ Tết xưa, nhớ những kỷ niệm đã trở thành hành trang...
Bây giờ khi đã lớn, đi học xa nhà, tôi mới thấm thía được hết nỗi nhớ gia đình, nhớ quê hương. Bất chợt trên facebook có tin nhắn: “Chị ơi, Tết này chị về nhé. Món bánh thuẫn đang chờ…” Tôi xúc động nghẹn ngào, rồi tự dưng có một giọt nước nóng hổi rỉ ra từ khóe mắt…
Những cơn gió bấc tràn về khắp các nẻo đường, len lỏi vào từng ngõ nhỏ, đến gõ cửa mọi nhà mang theo không khí lạnh buốt, tái tê. Sáng ra, mặt đất khô trắng, người người phải khoác vội tấm áo dày cho thêm ấm. Mùa đông thực sự đã về.
Năm 2014 đang chờ trước ngõ rồi. Mùa xuân đang về rồi. Những ngày cuối năm 2013 đang lặng lẽ trôi dần về quá khứ. Dừng lại đã thời gian! Trôi chậm lại thời gian! Để tôi và mọi người cùng làm nốt những công việc cuối cùng của năm theo dự định. Ơi những ngày cuối năm!
Thời gian qua bằng nhiều hình thức, nhiều cách làm phong phú, đa dạng, sát hợp với điều kiện thực tế ở từng cơ quan, đơn vị, vùng miền không phân biệt giới tính, tuổi tác, trình độ, văn hóa, tôn giáo, dân tộc… công tác thi đua khen thưởng đã thấm sâu vào suy nghĩ, nhận thức, hành động của nhiều cá nhân...
Chiều gió nhẹ. Tôi lang thang dạo quanh các ngả phố. Tiết trời đã lập đông, gió bấc tràn về. Tôi chạy xe chầm chậm, hít thật sâu để cảm nhận hơi lạnh ngấm dần vào cơ thể. Thỉnh thoảng lại có một cơn gió khẽ khàng lùa vào như mơn trớn, như trêu đùa làn da ấm ấp.
Những cây ổi rừng đứng lúp xúp bên những nẻo đường mòn vùng cao. Vượt con dốc ngoằn ngoèo, bụng đói, miệng khát, dừng chân chốc lát tạt vào lùm ổi, biết đâu kiếm được quả chín hay ương ương, có khi dịu được cái đói cái khát để lại đi tiếp.
Nguyễn Huy Minh là một cây bút sắc sảo và cũng đầy cá tính của làng báo. Những bài viết của anh, dù viết ở đề tài, thể loại nào cũng đều được trau chuốt, gọt rũa và dụng công rất nhiều.
Người bán, người ăn ở “Quán tự giác” đều tự trọng và văn minh biết bao. Bây giờ “Quán tự giác” như thế này không còn nữa nhưng vẻ đẹp của nó vẫn lắng đọng mãi trong tâm hồn những ai đã từng qua miền Tây Bắc.
Cánh hoa cải phảng phất mùi hăng nhè nhẹ, mộc mạc chân quê. Tình yêu thương quê nhà nhen nhóm từ bên sông bãi hoa cải vàng, với lời ru: Gió đưa cây cải về trời...