"Nhìn thấy" khí mê-tan từ không gian
Không giống khói bụi hay nước thải có thể quan sát bằng mắt thường, khí mê-tan gần như "vô hình". Chính điều này khiến việc phát hiện các điểm rò rỉ khí mê-tan trở thành thách thức lớn đối với công tác quản lý môi trường, đặc biệt tại những đô thị đông dân với mạng lưới hạ tầng phức tạp. Trước đây, việc kiểm tra phát thải mê-tan chủ yếu dựa vào các thiết bị đo tại hiện trường hoặc các đợt khảo sát định kỳ.
Cách làm này cho kết quả khá chính xác ở từng vị trí nhưng tốn nhiều nhân lực, chi phí và khó bao quát toàn bộ thành phố. Nhiều điểm rò rỉ nhỏ hoặc phát thải không liên tục vì thế có thể tồn tại trong thời gian dài mà không được phát hiện.
Nhiều vệ tinh được trang bị cảm biến quang phổ có khả năng ghi nhận sự hiện diện của khí mê-tan trong khí quyển. Ảnh: esa.int
Sự phát triển của công nghệ viễn thám đã mở ra hướng tiếp cận hoàn toàn mới. Hiện nay, nhiều vệ tinh quan sát Trái đất được trang bị cảm biến quang phổ có khả năng ghi nhận sự hiện diện của khí mê-tan trong khí quyển. Dựa trên dữ liệu thu thập từ không gian kết hợp với các mô hình phân tích hiện đại, các nhà khoa học có thể xác định khu vực có nồng độ mê-tan bất thường và thể hiện trực quan trên bản đồ số.
Khác với phương pháp đo cục bộ, dữ liệu vệ tinh cho phép quan sát đồng thời trên phạm vi rất rộng, từ quy mô một khu dân cư đến toàn bộ thành phố. Những khu vực có lượng phát thải cao sẽ được hiển thị thành các "điểm nóng", giúp cơ quan quản lý nhanh chóng khoanh vùng và triển khai kiểm tra thực địa.
Đặc biệt, khi dữ liệu vệ tinh được cập nhật thường xuyên, bản đồ phát thải cũng liên tục được làm mới. Điều này giúp theo dõi xu hướng phát thải theo thời gian, đánh giá hiệu quả của các biện pháp xử lý cũng như phát hiện sớm các nguồn phát sinh mới.
Công nghệ hỗ trợ đô thị giảm phát thải khí nhà kính
Tại các thành phố, khí mê-tan phát sinh từ nhiều nguồn khác nhau. Một trong những nguồn lớn nhất là các bãi chôn lấp chất thải sinh hoạt, nơi chất hữu cơ phân hủy trong điều kiện yếm khí và tạo ra lượng lớn mê-tan.
Các bãi chôn lấp chất thải sinh hoạt là nguồn phát sinh nhiều khí mê-tan. Ảnh: earth.org
Ngoài ra, hệ thống thoát nước cũ kỹ, các trạm xử lý nước thải, đường ống dẫn khí xuống cấp hoặc những bãi rác tự phát cũng có thể trở thành nguồn phát thải đáng kể. Trong nhiều trường hợp, các điểm rò rỉ tồn tại âm thầm nhiều năm trước khi được phát hiện, gây thất thoát năng lượng và làm gia tăng lượng khí nhà kính trong khí quyển.
Việc xây dựng bản đồ số phát thải mê-tan giúp các địa phương dễ dàng xác định những khu vực cần ưu tiên đầu tư. Nếu một bãi rác cũ liên tục xuất hiện trên bản đồ với nồng độ mê-tan cao, cơ quan chức năng có thể triển khai hệ thống thu gom khí để phát điện hoặc xử lý trước khi khí thoát ra môi trường. Không chỉ phục vụ quản lý môi trường, bản đồ số còn là công cụ hỗ trợ quy hoạch đô thị. Khi kết hợp với hệ thống thông tin địa lý (GIS), dữ liệu dân cư, giao thông và sử dụng đất, các nhà quản lý có thể đánh giá mối liên hệ giữa phát thải khí nhà kính với quá trình phát triển đô thị, từ đó xây dựng các chính sách phù hợp hơn.
Tại Việt Nam, quá trình đô thị hóa nhanh kéo theo lượng chất thải rắn và nước thải sinh hoạt ngày càng gia tăng. Cùng với đó là hệ thống hạ tầng kỹ thuật ở nhiều nơi đã được xây dựng từ nhiều năm trước, tiềm ẩn nguy cơ phát sinh các điểm rò rỉ khí mê-tan. Trong bối cảnh đó, việc ứng dụng dữ liệu vệ tinh để xây dựng bản đồ số phát thải được đánh giá là hướng đi phù hợp nhằm nâng cao hiệu quả giám sát môi trường.
Đây cũng là giải pháp có thể hỗ trợ thực hiện các cam kết quốc gia về giảm phát thải khí nhà kính. Việt Nam đã tham gia Cam kết Toàn cầu về khí mê-tan hướng tới giảm ít nhất 30% lượng phát thải mê-tan vào năm 2030 so với mức năm 2020, và mục tiêu phát thải ròng bằng "0" vào năm 2050.
Để hiện thực hóa các mục tiêu này, việc xác định chính xác nguồn phát thải là điều kiện tiên quyết. Bản đồ số về các "điểm nóng" mê-tan không chỉ giúp các cơ quan quản lý biết phát thải đang xảy ra ở đâu, mức độ ra sao mà còn hỗ trợ xây dựng kế hoạch đầu tư hiệu quả, tránh tình trạng xử lý dàn trải và lãng phí nguồn lực.
Trong cuộc chiến ứng phó với biến đổi khí hậu, công nghệ không chỉ giúp đo lường phát thải mà còn thay đổi cách các đô thị quản lý môi trường. Từ những dữ liệu thu được ngoài không gian, các nhà quản lý có thể đưa ra quyết định ngay trên mặt đất, góp phần xây dựng những thành phố xanh hơn, an toàn hơn và phát triển bền vững hơn trong tương lai.