Theo ECDC, 12 quốc gia và vùng lãnh thổ này gồm Albania, Áo, Pháp, Đức, Hy Lạp, Italy, Kosovo, Hà Lan, Bắc Macedonia, Romania, Serbia và Tây Ban Nha. Các trường hợp nhiễm bệnh được báo cáo ở 99 khu vực. Italy và Hy Lạp có số ca mắc cao nhất, lần lượt là 311 và 157 ca. Trên khắp châu Âu, 21 khu vực ghi nhận các trường hợp mắc bệnh đầu tiên.
Trước đó, trong cùng kỳ tháng 8/2025, chỉ có 67 khu vực ở 9 quốc gia châu Âu báo cáo các trường hợp mắc bệnh do virus Tây sông Nile.
Bà Celine Gossner, quan chức cấp cao của ECDC, nhận định sự gia tăng lây nhiễm virus Tây sông Nile, cùng với sự lan rộng của các loài muỗi xâm lấn, cho thấy châu Âu cần tăng cường năng lực kiểm soát muỗi. Theo bà, để kiểm soát muỗi hiệu quả, cần tăng cường hợp tác giữa các nước châu Âu và áp dụng cách tiếp cận tổng hợp, bao gồm giám sát muỗi, huy động sự tham gia của cộng đồng và triển khai các biện pháp kiểm soát muỗi có mục tiêu, có tính đến tác động môi trường.
Virus Tây sông Nile chủ yếu lây truyền sang người qua muỗi mang virus sau khi hút máu chim nhiễm bệnh. Virus có thể gây các triệu chứng giống cúm và trong những trường hợp nghiêm trọng có thể gây sốt, hôn mê, viêm não hoặc viêm màng não. Việc lây nhiễm qua truyền máu, ghép tạng, từ mẹ sang con trong thai kỳ hoặc qua sữa mẹ đã được ghi nhận nhưng rất hiếm. Hiện chưa có bằng chứng cho thấy virus lây truyền qua tiếp xúc thông thường giữa người với người.
Tại châu Âu, phần lớn ca nhiễm ở người xảy ra từ cuối Xuân đến mùa Thu, thường đạt đỉnh trong khoảng tháng 7 đến tháng 9. Theo Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), hiện chưa có vaccine hay phương pháp điều trị đặc hiệu cho người, trong khi việc chăm sóc chỉ giới hạn ở giảm triệu chứng cùng điều trị hỗ trợ.