Những giấc mơ

Nhi lại về trễ. Đây là lần thứ tư trong tuần Nhi đi quá nửa khuya mới về. Lần nào Nhi cũng rón rén mở cổng, rón rén tránh những vật dụng xung quanh để lên căn gác nhỏ. Sau đó lại khẽ khàng đẩy cửa vào phòng, lục đục một hồi rồi cũng yên vị bên con bạn đang ngon giấc, chờ đợi giấc ngủ muộn màng.

*   *  *

Sáng hôm sau, tôi bị những tiếng léo nhéo và âm thanh va vào nhau của những thanh sắt nằm ngang dọc lối đi. Tôi không tài nào ngủ trong những âm thanh hỗn độn kèm những lời chói lói khó nghe phía bên dưới.

- “Con gái con đứa đi chơi khuya lơ khuya lắc, đã vậy rồi còn không thèm khóa cửa lại, cũng may là ăn trộm chỉ mới tới phòng một thôi thì bị phát hiện. Nó mà sang tới phòng tôi đi rồi sẽ không sống yên với tôi đâu”.

Minh họa: Trần Thắng


Vừa mới mở cửa ra, tôi nhận ra đó là giọng nói của người đàn bà ở phòng hai, phía dưới phòng tôi.

“Hừm, bà ta có tốt lành hơn gì ai đâu mà bày đặt...” - Chị Tho lên tiếng, giọng đanh đá một cách trẻ con. Tôi nhìn vào trong, Nhi vẫn còn say ngủ. Có lẽ đêm qua, Nhi về rất trễ. Tôi quyết định đi xuống phòng một để thay Nhi xin lỗi, dù sao bọn tôi cũng cùng học chung một lớp, cùng một quê.

Khi tôi trở lên phòng, Nhi đã dậy. Đôi mắt trũng sâu, không giấu được vẻ mệt mỏi, tiều tụy trên từng đường nét vốn xinh đẹp của nó. Tôi và Nhi là bạn thân từ nhỏ, cùng sinh ra trong xóm nghèo nhất của cái tỉnh nghèo nhất. Những đứa trẻ lớn lên bằng những lần ăn khoai độn cơm và bắt cá ngoài đìa là trò vui vẻ nhất, khi đó chúng gần hơn với những giấc mơ về bữa ăn có đủ đạm.

Tuy nhà Nhi cách nhà tôi một con sông nhưng chúng tôi vẫn rất thân. Tôi cũng nhận ra tình bạn của chúng tôi ngày càng khập khiễng. Nhi lớn lên càng phổng phao và đẹp mặn mà. Cái đẹp mà ai nhìn vào cũng ngẩn ngơ. Trời phú cho nó hai cái lúm đồng tiền, lại hào phóng tặng thêm cho chiếc răng khểnh. 17 tuổi, nó có cả tá cái đuôi và hàng trăm bức thư tình ướt át (nó chuyên bảo tôi đốt đi khi không thèm liếc lấy một cái). Trong khi đó tôi vẫn không khác cái thời dắt tay nó qua cánh đồng rộng cùng bọn con trai thả diều và... đánh nhau, nghĩa là đen như củ ấu và không có cái đuôi nào.

“Mày thay đồ đi, ra ngoài ăn sáng với tao” - tôi nhận ra Nhi đã chỉnh tề quần áo và chuẩn bị ra ngoài, nó vẫn đẹp như chưa từng có những đêm thâu đêm suốt sáng và khi về thì nồng nặc mùi rượu mạnh. Tôi định từ chối nhưng không hiểu sao lại ngoan ngoãn đi thay đồ.

Nơi tôi ngồi đây, buổi tối là một quán nhậu bình dân, phục vụ cho những người công nhân trong xóm trọ. Lâu lâu có những anh chị sinh viên ra ngồi “1...2...3...Dzô” như những kẻ sầu đời thứ thiệt. Ờ, đôi khi cũng sầu lắm chớ. Tôi nhớ cũng có lần ba chị em cũng kéo nhau ra đây, cũng “1...2...3... Dzô” cho biết với người ta.

Đó là ngày chị Tho chính thức bị đá ra khỏi trường đại học và tham gia vào đoàn quân “cử nhân thất nghiệp” của thành phố. Tôi không thể nào nuốt nổi cái thứ rượu trong vắt như nước mưa và bốc mùi cồn nồng nặc. Nhi cũng không uống nhiều, dạo này Nhi ít khi ăn ở nhà hay la cà những quán vỉa hè như trước, bao tử của nó bắt đầu biết chọn lọc những thứ đắt tiền và không đắt tiền. Chỉ có chị Tho là nốc tì tì những ly rượu, tôi nghĩ rằng chị không đang uống giải sầu mà đang cố tự chuốc cho mình say.

“Mày vẫn ngơ ngẩn như vậy hoài sao sống được ở cái đất này chứ” - Nhi ngước mắt, câu nói của nó lôi tôi trở về với hiện tại - “Mơ mộng hoài hà! Sống ở đây hai năm rồi mày vẫn cứ quê quê vậy thì bị người ta gạt bán sang Trung Quốc mất thôi”.

Tôi phì cười. Nhi nói những điều giống hệt mẹ tôi dặn dò mỗi đêm trước khi tôi đi đâu đó xa nhà. Mẹ cũng thường hay thở dài lo lắng rồi nhìn tôi bằng ánh mắt y như Nhi bây giờ. Thấy tôi không để tâm đến những lời cảnh cáo nó cũng thôi không nói nữa. Tôi nhận ra Nhi dạo này thường hay đánh ánh mắt đi xa, nó cũng thường thở dài một mình.

 Tôi rất muốn hỏi nó, hỏi về những đêm nó không về, hỏi về những vết hằn trên má, những vết thâm trên cánh tay thường xuyên xuất hiện. Nhưng tôi lại không thốt thành lời. Nhi lại thở dài, bỏ ngang tô bún mới ăn được một nửa, tôi cũng không muốn ăn, lục tục theo Nhi về phòng. Không hiểu sao tôi cứ nghĩ về một dự cảm không lành.

Chiều hôm đó, tôi được nghỉ đột xuất. Về đến phòng, tôi không thấy Nhi đâu, chị Tho sang phòng tôi và đang say ngủ. Nhìn chị ngủ tôi thấy thương, sao mà đến dáng ngủ cũng nhọc nhằn. Tôi nhớ đến những khi rảnh rỗi, chị thường hay kể cho tôi nghe về những cánh đồng lúa, về những ước mơ hay những điều thú vị trong lúc làm gia sư cho những đứa trẻ có cha mẹ lắm tiền và thiếu thốn thời gian. Chị thường nhìn tôi cười cười: “Ráng tận hưởng đi cưng! Sau khi ra trường cưng cũng sẽ như chị thôi, bây giờ việc làm hiếm như nước trên sa mạc vậy. Lại thêm cá lớn nuốt cá bé nữa, Bill Gates nói “Cuộc sống không công bằng” mà”. Tôi nghe sao có nhiều vị chua lẫn chát.

Chị Tho trở mình, như nhận ra tôi ngồi đó, chị ngồi dậy quơ lại mái tóc bù xù, nói nhưng không nhìn tôi: “Về rồi à? Đói không? Chị có mang cho cưng ít khô đó, ráng mà ăn, đừng thức khuya nữa. Mày xanh quá!”. Tôi phì cười.

“Chắc tháng sau chị về quê thôi. Thành phố là nơi không dành cho chị”. Đón lấy ánh mắt ngỡ ngàng của tôi là một nụ cười buồn. “Chị có việc rồi, trong Ủy ban của xã. Ông bà già cũng “chạy” hết một bầy heo, còn hơn là lông bông”. Tôi bỗng thấy tim mình lặng đi một nhịp. Với tấm bằng cử nhân kinh tế, chị làm gì trong cái Ủy ban bé nhỏ ấy đây?

Nhi về, tôi nhìn thấy chiếc xe hơi màu trắng bạc dừng lại ở đầu ngõ. Nhìn Nhi bước ra xe, tôi ngạc nhiên thấy con bạn thân bấy lâu bỗng khác, khác quá. Không phải kiểu lột xác từ Lọ Lem trở thành nàng công chúa xinh đẹp mà là từ nàng Lọ Lem nó đã biến thành một bà hoàng.

“Lại ông ta. Chị không thể nào ưa nổi cái đầu hói và cái bụng phệ của ổng” - Chị Tho vừa nói vừa trề môi - “Thôi chị đi làm tiếp đây”.

*            *            *

Nhi dọn đi khỏi căn gác nhỏ của hai đứa để đến căn biệt thự ba tầng nằm trong khu dân cư đắt đỏ nhất thành phố. Tôi giận chính mình. Ngay lúc này đây, tôi muốn nói với Nhi rằng đừng chạy theo những phù phiếm nữa. Tất cả mọi thứ mua được bằng tiền đều đi kèm với hạn sử dụng. Rằng càng chạy theo vật chất thì Nhi càng khổ sở thôi. Nhi sẽ làm sao khi những lúc đêm về, vùi vào cơ thể trinh nguyên là cái bụng bia và cái đầu hói họi? Nó sẽ làm gì khi ông ta chết vì bia rượu, vì thuốc lá và vì gái? Trời ơi, tại sao tôi không thể thốt nên lời!!! Tôi gục xuống bàn, để mặc những giọt nước mắt từ từ rỉ ra.

Ngày đám cưới Nhi, họ hàng của Nhi xôn xao khi nhìn thấy căn nhà và chàng rể. Ba má Nhi ngượng ngùng kêu anh chàng đầu bóng hớn và tuổi lớn hơn mình là con. Hôm đó Nhi rất đẹp, vẻ đẹp được trát bằng vàng và kim cương, bằng hộ khẩu ở phố và anh chồng sắp xuống lỗ. Tôi có gặp đứa con riêng của chồng Nhi, lớn hơn Nhi 3 tuổi, tôi cũng bắt gặp ánh mắt hau háu của anh ta nhìn về phía phần ngực hở và cái eo thon trong chiếc xoa-rê trắng. Tôi nghe thấy má Nhi thở dài trong chiếc áo dài gấm thêu hoa, dưới làn áo là bàn tay chai sạm đi vì nắng, vì gió, vì nghèo.

Có lần, tôi hỏi Nhi có yêu chồng không. Nó cười khẩy. Nét cười bất cần nhưng cũng đẹp ngỡ ngàng không thể nào rời mắt. “Tình yêu là gì hả mày? Thời bây giờ không còn một túp liều tranh hai quả tim vàng nữa đâu. Tao không muốn về quê, chui vô một cơ quan nào đó nhàn rỗi ngồi ngáp cho qua thời gian. Tao sẽ già héo đi, mặt chảy xệ và tóc thì rụng dần vì những đứa con lần lượt ra đời. Tao sẽ nhìn nó lớn lên, bủng beo vì suy dinh dưỡng và khóc ngần ngật vì không đủ tiền mua thuốc.

Hai vợ chồng tao sẽ suốt ngày cãi nhau vì tiền nong, vì nhà dột và vì đói. Tình yêu chết từ lúc mặc vào chiếc áo cưới rồi”. Tôi ngỡ ngàng nhìn vào đôi mắt Nhi, trong ấy có lửa. Lần đầu tiên, tôi thấy Nhi quyết tâm làm điều gì đó, làm cái điều mà quê hương nghèo khó khô cằn của chúng tôi không cho nó được. Tôi cũng thường hay mơ về Nhi và những đứa con của Nhi, chúng trắng trẻo và mập mạp như Nhi mong muốn. Nhưng ngay lúc đó, khi nhìn sâu vào đôi mắt Nhi, tôi thấy chúng cũng có nước.

Không lâu sau khi Nhi đi, tôi cũng tiễn chị Tho về quê, nhận công việc (theo như Nhi nói) nhàn nhạt. “Miễn là được ở quê, gần ba má. Ổng bả cả đời khó nhọc, chị cũng muốn ở bên phụ chút ít. Nếu bám mãi ở đây thấy sao ích kỷ quá. Với lại thành phố không hợp với chị”. Tiễn chị ra xe, khi nhìn hình ảnh chị bên trong cửa sổ xe và chiếc xe từ từ lăn bánh. Tôi biết chia tay lần này là tiễn biệt.

Về sau, nếu có gặp lại thì chẳng còn như xưa, cái thời sinh viên buồn tẻ và nghèo khó. Tôi cũng không thể tưởng tượng được việc ngày gặp lại sẽ như thế nào. Tôi không hay mơ về chị Tho và những đứa con của chị như mơ về Nhi. Có lẽ tôi nhận thấy được ánh mắt của anh Quân dành cho chị trong ngày đón chị về quê. Chuyện về chị chắc sẽ là một câu chuyện khác, ít buồn hơn và chắc là sẽ đẹp hơn.

Tôi ngước lên nhìn trời. Trời xanh, những mảng bông trắng xóa trôi nhè nhẹ. Tôi thấy mình bềnh bồng trôi.
Di Nhiên
Tin khác
Hợp tác nội dung
KÊNH THÔNG TIN CỦA CHÍNH PHỦ DO TTXVN PHÁT HÀNH Tổng biên tập: Ninh Hồng Nga | Giới thiệu - Liên hệ tòa soạn
Giấy phép số 17/GP-BTTTT cấp ngày 16/1/2017
Tòa soạn: Số 5 Lý Thường Kiệt, Hà Nội
Điện thoại: 024-38267042, 024-38252931(2339,2208)- Fax: 024-38253753
Email:baotintuc@vnanet.vn – toasoantintuc@gmail.com
© Bản quyền thuộc về Báo Tin tức - TTXVN
Cấm sao chép dưới mọi hình thức nếu không có sự chấp thuận bằng văn bản