Những người anh hùng trong vụ 11/9 - Kỳ cuối: Hy sinh anh dũng

Bị vùi dưới đống đổ nát, Jimeno cố đảo mắt tìm kiếm đồng đội. Anh nhận thấy Pezzulo nằm sấp, kề bên anh. Anh cất tiếng gọi, chỉ có Trung úy McLoughlin đáp lời, còn Amoroso và Rodrigues, hai người tháo chạy sau cùng, không có hồi âm.


Pezzulo bị thương nặng, nhưng vẫn cố với lấy khẩu súng côn, giơ tay lên cao và nhằm hướng có ánh sáng, bóp cò. Anh hy vọng nhân viên cứu hộ có thể nghe thấy tiếng súng và tìm ra nơi họ đang mắc kẹt. Nhưng ngay sau tiếng súng đó, cánh tay của Pezzulo rũ xuống, đầu anh quẹo sang một bên. Jimeno hiểu rằng đồng đội của mình đã không còn nữa.


Jimeno và McLoughlin cố gắng giữ liên lạc với nhau bằng những câu chuyện, xen kẽ là sự im lặng. Cả hai thi thoảng nhìn về phía nhau để chắc rằng người kia vẫn ổn.
Rồi đột nhiên Jimeno nghe thấy tiếng ai đó.


“Xin chào”.


Đôi mắt của Jimeno bật mở. Đó là một giọng nói phát ra từ phía trên.


“Xin chào”, giọng nói lại thốt lên. “Có ai nghe thấy tôi nói không?”.


“Có” Jimeno hét to. “Có! Cảnh sát PAPD đây, chúng tôi có hai người! Tôi là Will Jimeno và bên cạnh là Trung úy John McLoughlin. Anh ấy có 4 con. Tôi có một con gái và hiện vợ tôi đang mang thai. Làm ơn đừng bỏ đi. Làm ơn!”.


 

Đưa nạn nhân ra khỏi đống đổ nát.

 

“Chúng tôi sẽ không bỏ đi - giọng một người đàn ông trấn an Jimeno - Chúng tôi là Thượng sĩ lính thủy đánh bộ David Karnes và Trung úy Thomas”. Karnes hứa với Jimeno rằng họ sẽ cứu hai người.


Karnes bò xuống đống gạch đổ vỡ để tiếp cận với Jimeno. Khoảng trống nơi Jimeno bị mắc kẹt hẹp đến nỗi mà Karnes phải tháo chiếc dây lưng đặc chủng để nép mình trườn vào. Anh nói với Jimeno rằng sẽ gọi trợ giúp và bấm điện thoại di động. Đường điện thoại ở Manhattan bị nghẽn, Karnes không thể liên hệ được với ai ở khu vực này, do vậy anh đã gọi cho chị gái của mình ở Pittsburgh để nhờ liên hệ. Chị gái của anh đã gọi điện cho sở cảnh sát địa phương và thông báo tình trạng khẩn cấp. Thật may mắn, họ đã liên lạc được với các quan chức ở Manhattan.


Hai nhân viên cứu hộ trong tình huống khẩn cấp, Paddy McGee và Scott Strauss, cùng nhân viên y tế Chuck Sereika đã len mình vào gần vị trí của trung sĩ Karnes, trong khi đó lính cứu hỏa Tom Asher cố gắng dập tắt những ngọn lửa đang cháy. Khoảng trống chật hẹp đến mức Karnes không thể dùng chiếc xẻng gấp nhỏ để giải thoát cho Jimeno.


 

Dòng chữ PAPD 37 viết trên đầu tấm dầm thép.

Cảnh sát và lính cứu hỏa tập trung bên miệng hố, lo âu chờ đợi những thông tin về tình trạng của Jimeno. Cuối cùng, lúc 11 giờ đêm, nhân viên cứu hộ bên dưới thông báo lên rằng: Jimeno đã được giải thoát, dù phải chịu đau đớn kinh khủng. Sau 13 giờ mắc kẹt, Jimeno được đưa ra khỏi đống đổ nát tới vị trí an toàn.


Một đội cứu hộ mới được cử tới đây để tìm cách giải cứu cho trung úy McLoughlin. Và nhân viên cứu hộ đã mất hơn 8 giờ để giải thoát cho anh. Vào rạng sáng của ngày hôm sau, McLoughlin đã được mau chóng đưa tới bệnh viện.


Trung úy John McLoughlin và cảnh sát Will Jimeno được đưa tới bệnh viện Bellevue ở Manhattan ngay sau khi họ được đưa ra khỏi đống đổ nát. Hai chân của McLoughlin đã bị hoại tử, anh cũng phải trải qua tình trạng suy thận và hô hấp. McLoughlin phải đối diện với một loạt những cuộc phẫu thuật đau đớn. Bác sĩ đã phải tiến hành gây mê cho anh trong vài tuần. Will Jimeno bị hội chứng chèn ép khoang nghiêm trọng, một tình trạng mà cơ thể bị phù nề do áp lực chèn ép, dẫn tới máu không lưu thông. Chân trái của Jimeno đã bị hoại tử và được phẫu thuật cắt bỏ.


Đến mùa đông, những đám cháy cuối cùng cũng lịm dần. Mọi nỗ lực dọn dẹp là rất khẩn trương, cảnh sát và lính cứu hỏa đã sàng lọc từng thìa bụi và mảnh vỡ, tìm kiếm thi thể trong khu vực hiện trường tội ác lớn nhất từ trước đến nay tại Hoa Kỳ. Xe tải chở đi hàng tấn gạch đá vỡ, và khi đống đổ nát đã được dọn dẹp tương đối, Ground Zero trông giống như một miệng núi lửa khổng lồ.


Một chiếc dầm thép được dựng tại vị trí trước đây là tiền sảnh của tòa tháp phía nam. Trong thời gian dọn dẹp đống đổ nát, nhân viên làm việc tại đây đã viết bằng sơn lên chiếc dầm thép chữ cái đầu tên đơn vị công tác của họ, cùng với số người đã mất trong vụ tấn công khủng bố ngày 11/9. Ở trên cùng, người ta đã phun sơn xanh trên nền trắng dòng chữ “PAPD 37”. Vào ngày 30/5/2002, khu vực này chính thức đóng cửa, thanh dầm cũng được hạ xuống, và giống như một thi thể, nó được bọc vải đen, quấn trong một lá cờ.


37 nhân viên cảnh sát thuộc PAPD đã hy sinh nhằm cố gắng cứu mạng của những người khác. Từ trước đến nay, chưa có lực lượng cảnh sát nào lại chịu thiệt hại về nhân mạng nhiều như thế trong một vụ khủng bố.


Will Jimeno và John McLoughlin là những người sống sót cuối cùng được kéo lên từ đống đổ nát của Trung tâm Thương mại Thế giới.


Câu chuyện kể về những cảnh sát PAPD này đã được đạo diễn Oliver Stone dựng thành một bộ phim có tiêu đề “World Trade Center” (Trung tâm Thương mại Thế giới) và được công chiếu năm 2006. Đối với nhiều người, đặc biệt là những người bị ảnh hưởng hoặc có liên quan trực tiếp đến sự kiện 11/9, việc xem bộ phim hoàn toàn không dễ dàng chút nào, thậm chí nó có thể gây tổn hại tới tâm lý, tình cảm của họ. Tuy nhiên, sự kiện 11/9 sẽ lưu mãi trong ký ức của người dân Mỹ và người dân trên thế giới bởi nó cũng mở ra một giai đoạn lịch sử mới mà nhân loại sẽ phải còn phán xét đúng, sai: Đó là cuộc chiến “chống khủng bố” do Mỹ phát động.


Nguyễn Bình

Hợp tác nội dung
KÊNH THÔNG TIN CỦA CHÍNH PHỦ DO TTXVN PHÁT HÀNH Tổng biên tập: Ninh Hồng Nga | Giới thiệu - Liên hệ tòa soạn
Giấy phép số 17/GP-BTTTT cấp ngày 16/1/2017
Tòa soạn: Số 5 Lý Thường Kiệt, Hà Nội
Điện thoại: 024-38267042, 024-38252931(2339,2208)- Fax: 024-38253753
Email:baotintuc@vnanet.vn – toasoantintuc@gmail.com
© Bản quyền thuộc về Báo Tin tức - TTXVN
Cấm sao chép dưới mọi hình thức nếu không có sự chấp thuận bằng văn bản