Bí ẩn vụ đầu độc hơi ngạt Mattoon - Kỳ 2: Những bóng ma ngoài cửa sổ

Bằng chứng đầu tiên xuất hiện vào ngày 5/9/1944. Đêm đó, hai vợ chồng nhà Cordes trở về nhà vào khoảng 10 giờ tối và tìm thấy một mảnh vải trắng to hơn một chiếc khăn tay trên hiên nhà mình. Bà Cordes nhặt mảnh vải lên, ngửi nó và sau đó bị ốm nặng. Bà mô tả cảm giác đó tương tự như bị một cú điện giật. "Tôi cảm thấy như bị tê liệt", bà nói, "Chồng tôi phải dìu tôi vào trong nhà và ngay sau đó môi của tôi bị sưng phồng. Miệng và cổ họng như bị đốt cháy. Tôi bắt đầu khạc ra máu và chồng tôi phải gọi bác sĩ. Phải sau hai tiếng tôi mới bắt đầu cảm thấy trở lại bình thường".


Bình cứu hỏa chứa tetrachloride cũng bị nghi ngờ là thủ phạm.

Cảnh sát suy đoán miếng vải có thể đã được kẻ tấn công bằng hơi ngạt để lại trên hiên nhà để gây mê con chó của gia đình. Một chìa khóa và một ống son môi lớn cũng được tìm thấy trên vỉa hè trước nhà ông bà Cordes. Miếng vải đã được phân tích, nhưng các nhà chức trách cho biết họ không tìm thấy hóa chất nào trên đó để có thể giải thích các phản ứng xảy ra với bà Cordes. Liệu bà Cordes có đơn giản là bị quá kích động do mảnh vải vô thừa nhận, như một số chuyên gia sau đó giả định?


Đề tài về những vụ đầu độc hơi ngạt xảy ra ở Mattoon được báo chí cả nước Mỹ bàn tán xôn xao. Một tờ báo thậm chí còn cho rằng Đức quốc xã có thể đang sử dụng khí độc để chống lại người dân Mỹ. Những câu chuyện khác cũng được đà lan tỏa nhanh chóng: Nào là kẻ tấn công bằng khí độc là một bệnh nhân tâm thần, hoặc đó là do một nhà phát minh đang thử nghiệm một phát kiến mới, hay toàn bộ câu chuyện là trò đùa của một đám trẻ?


Báo chí Mỹ năm 1944 liên tục đồn thổi về thủ phạm bí ẩn ở Mattoon.

Cảnh sát Mattoon có những phỏng đoán đơn giản hơn. Ban đầu, họ đưa ra giả thuyết là các cuộc tấn công có thể liên quan đến những vụ cướp bất thành. Ví dụ như, gia đình Kearneys được cho là thường giữ một khoản tiền lớn trong nhà mình. Giả thuyết này mau chóng bị loại bỏ. Tuy nhiên, cảnh sát lại chuyển trọng tâm của mình sang một khả năng khác, đó là tình trạng ô nhiễm công nghiệp.


Cảnh sát trưởng thị trấn Mattoon, ông C.E. Cole cho biết trong một cuộc họp báo rằng họ đã tìm thấy một lượng lớn carbon tetrachloride được sử dụng trong chiến tranh tại nhà máy của Công ty Động cơ Diesel Hoàng gia Atlas và nó tạo ra một mùi hương có thể theo gió bay đến khắp nơi trong thành phố.


Công ty Atlas sau đó đã nhanh chóng trả lời rằng chất tetrachloride duy nhất có tại nhà máy nằm trong các bình cứu hỏa. Đối với hóa chất sử dụng trong sản xuất, phát ngôn viên của công ty cho biết, nhà máy đang sử dụng khí trichloroethylene. Ông này tuyên bố rằng khí trichloroethylene không có mùi vị và không gây tác động xấu lên sức khỏe con người. Khí này đã được sử dụng một thời gian dài trong nhà máy và trước đó không có ai, kể cả công nhân làm việc tại nhà máy, báo cáo về bất kỳ triệu chứng bệnh nào. Giả thuyết về ô nhiễm công nghiệp lại bị loại bỏ.


Liệu có sự liên quan nào với một vụ tấn công tương tự trong quá khứ? Cảnh sát lại tiếp tục đưa ra một phát hiện đáng ngạc nhiên: có một chuỗi sự cố đã xảy ra ở bang Virginia một thập kỷ trước, giống với những gì đã xảy ra ở Mattoon. Sau ít nhất ba vụ đầu độc hơi ngạt tại Virginia, người ta phát hiện dấu chân phụ nữ ở bên dưới cửa sổ mà qua đó khí độc được phun vào. Sau vụ tấn công cuối cùng, một số mảng tuyết được phát hiện gần nhà của nạn nhân đã bị đổi màu. Mảng tuyết này có mùi ngọt ngào, mẫu phân tích lượng tuyết đó cho thấy có chứa sulfur, arsenic và dầu khoáng. Các nhà chức trách suy đoán rằng khí độc có nguồn gốc từ thuốc trừ sâu.


Ở Virginia, tương tự như bầu không khí tại Mattoon, sự hoảng sợ lan tràn trong cộng đồng. Các gia đình ở những khu vực hẻo lánh phải chuyển về sống co cụm gần nhau. Đàn ông vũ trang với súng ngắn và súng trường bắt đầu tuần tra vào ban đêm. Và tờ báo địa phương, Roanoke Times, liên tục đăng tin yêu cầu các công dân giữ bình tĩnh.


Cũng như tại Mattoon, người ta không bao giờ tìm ra thủ phạm của các vụ tấn công bí hiểm tại Virginia. Báo cáo về các vụ tấn công tại Virginia của những năm 1933-1934 có thể không phải là những sự cố duy nhất và tương tự với những gì đã xảy ra ở Mattoon. Loren Coleman, tác giả của cuốn sách “Nước Mỹ bí ẩn: Sự trùng lặp) (xuất bản năm 2001), đã điều tra và mô tả về vụ tấn công khí độc điên khùng ở Mattoon cũng như những hiện tượng không giải thích được khác. Ông đã phát hiện kết luận rằng tiền lệ của vụ tấn công khí độc điên khùng ở Mattoon là “Bóng ma Paris”.


“Bóng ma” này, tác giả Coleman khẳng định là bắt đầu xuất hiện ngay sau cuộc nội chiến Mỹ (1861-1865), biến mất rồi tái xuất trong suốt 70 năm tiếp theo, đã “khủng bố” tinh thần các thị trấn nhỏ ở Paris, thuộc thành phố Missouri (Mỹ). Một số người tuyên bố đã nhìn thấy bóng ma và mô tả y trong trang phục đen, mang theo một chiếc “đũa phù thủy” nào đó. Truyền thuyết địa phương nói rằng bóng ma thường xuất hiện vào tháng 10 hàng năm, và sau đó ngẫu nhiên xuất hiện đến tận mùa Xuân, rồi lại biến mất.


Tác giả Coleman cũng đề cập đến hai sự cố khác có thể dính dáng với những gì đã xảy ra ở Mattoon. Vào tháng 2/1944, ông viết, ba người tại miền đông nam bang Pennsylvania đã chết sau khi tiếp xúc với cái được mô tả như là "một chất khí có mùi ngọt". Ông cũng báo cáo rằng trong tháng 12/1961, "một mùi khí thơm" đã được phát hiện trong một chương trình Giáng sinh tại một nhà thờ Baptist ở thành phố Houston. Giáo đoàn của nhà thờ đã đổ xô ra ngoài để hít không khí trong lành, nhưng không phải tất cả trong số họ có phản xạ nhanh chóng. Tám người, chủ yếu là trẻ em, đã được đưa vào bệnh viện địa phương. Thủ phạm xịt nước hoa độc ở Pennsylvania cũng vẫn là một kẻ bí ẩn, giống như những kẻ tấn công khí độc ma quái khác.


Minh Châu


Đón đọc kỳ 3: Cuồng loạn tập thể

Hợp tác nội dung
KÊNH THÔNG TIN CỦA CHÍNH PHỦ DO TTXVN PHÁT HÀNH Tổng biên tập: Ninh Hồng Nga | Giới thiệu - Liên hệ tòa soạn
Giấy phép số 17/GP-BTTTT cấp ngày 16/1/2017
Tòa soạn: Số 5 Lý Thường Kiệt, Hà Nội
Điện thoại: 024-38267042, 024-38252931(2339,2208)- Fax: 024-38253753
Email:baotintuc@vnanet.vn – toasoantintuc@gmail.com
© Bản quyền thuộc về Báo Tin tức - TTXVN
Cấm sao chép dưới mọi hình thức nếu không có sự chấp thuận bằng văn bản