Khủng hoảng tại eo biển Hormuz đã đẩy giá năng lượng tăng vọt, cho thấy Mỹ, dù là nước xuất khẩu ròng, vẫn không thể đứng ngoài biến động của thị trường toàn cầu.
Sau 1 tháng xung đột leo thang giữa Mỹ, Israel và Iran, cục diện Trung Đông đang bước vào một giai đoạn giằng co mới, khi các tính toán quân sự dần đan xen với những nỗ lực ngoại giao thăm dò.
Cuộc xung đột leo thang tại Trung Đông đang tạo ra những cú sốc lan rộng vượt ra ngoài khu vực, ảnh hưởng sâu sắc tới nhiều ngành kinh tế toàn cầu như hàng không, du lịch, vận tải biển, nông nghiệp và nhiều hàng hóa khác.
Tổng thống Donald Trump cho biết Mỹ đang tiến hành các cuộc trao đổi “mang tính xây dựng” với Iran. Tuy nhiên, Tehran công khai bác bỏ, cho rằng đó là “tin giả” nhằm xoa dịu đà tăng của giá dầu.
Saudi Arabia, UAE và Israel lo ngại việc Tổng thống Trump "sốt sắng" đạt được thỏa thuận với Iran sẽ giúp Tehran duy trì ảnh hưởng và phục hồi sức mạnh sau xung đột.
Bất chấp việc Tổng thống Donald Trump công khai mô tả nỗ lực ngoại giao theo hướng lạc quan, kinh nghiệm trong quá khứ cho thấy động thái phô trương quân sự trong lúc đàm phán sau đó được chứng minh là sự chuẩn bị tác chiến thực sự.
Xung đột Iran không chỉ làm rung chuyển thị trường năng lượng mà còn đẩy thế giới vào nguy cơ khủng hoảng lương thực, nước và phân bón với tác động lan rộng toàn cầu.
Ngày 25/3, Iran đã kêu gọi các quốc gia Trung Đông thành lập một “liên minh an ninh và quân sự” không có sự tham gia của Mỹ và Israel, trong bối cảnh căng thẳng khu vực tiếp tục leo thang.
Pakistan đang tận dụng vị thế địa chính trị và quan hệ cân bằng với Mỹ và Iran để nổi lên như một trung gian tiềm năng trong nỗ lực hạ nhiệt căng thẳng. Tuy nhiên, tham vọng này vừa mở ra cơ hội nâng cao vị thế quốc tế, vừa đặt ra những thách thức về năng lực và tính nhất quán trong chính sách khu vực của Islamabad.
Kho tên lửa cạn dần, chi phí leo thang, Lầu Năm Góc đề nghị bổ sung 200 tỷ USD. Nhưng Quốc hội Mỹ đang chia rẽ, làm dấy lên nghi vấn về khả năng duy trì chiến dịch dài hạn.
Kết quả cuộc bầu cử Quốc hội khóa XVI của Việt Nam vừa được công bố đã hoàn tất một quy trình hiến định, đồng thời mở ra một nhiệm kỳ mới với nhiều kỳ vọng.
Thủ tướng Phạm Minh Chính đang có chuyến thăm và làm việc tại LB Nga từ ngày 22-25/3 theo lời mời của Thủ tướng Mikhail Mishustin.
Từng được xem là “cánh tay nối dài” đầy sức mạnh của Tehran, nhưng khi chiến sự bùng nổ, từ Hezbollah đến Houthi lại phản ứng chậm chạp và rời rạc. Điều gì đang xảy ra bên trong mạng lưới các nhóm vũ trang thân Iran ở Trung Đông?
Theo phóng viên TTXVN tại Moskva, truyền thông Nga ngày 23/3 đã đồng loạt đưa tin nổi bật về các hoạt động của Thủ tướng Phạm Minh Chính trong khuôn khổ chuyến thăm chính thức Liên bang Nga từ ngày 22 – 25/3, với tâm điểm là việc ký kết thỏa thuận xây dựng nhà máy điện hạt nhân đầu tiên của Việt Nam có sự tham gia của tập đoàn năng lượng Nga Rosatom.
Khi Tổng thống Donald Trump rời Washington tuần trước để tới Florida, việc chấm dứt chiến sự với Iran dường như không phải điều ông nghĩ tới.
Khi căng thẳng tại Eo biển Hormuz - điểm nghẽn dầu mỏ quan trọng nhất thế giới - tiếp diễn, OPEC+ đang chuyển mình thành một “nhà quản lý khủng hoảng”, còn các nước nhập khẩu châu Á buộc phải xem xét lại các rủi ro.
Trước sức ép tại Eo biển Hormuz, chính quyền Trump đối mặt lựa chọn khó khăn: leo thang quân sự để khẳng định sức mạnh hay chấp nhận suy giảm uy tín toàn cầu với hệ lụy chiến lược sâu rộng.
Kế hoạch “gây sốc và kinh hoàng” của Washington nhanh chóng đảo chiều khi Iran phản công hiệu quả, kéo dài xung đột và làm lung lay niềm tin vào sức mạnh quân sự Mỹ.
Kỳ vọng của Mỹ và Israel rằng chiến dịch quân sự có thể châm ngòi một cuộc nổi dậy lật đổ chính quyền Iran, khi sau nhiều tuần giao tranh, Tehran vẫn đứng vững và người dân chưa xuống đường như họ dự tính.
Hệ thống khí hậu Trái Đất đang trượt khỏi trạng thái cân bằng với tốc độ chưa từng có, khi lượng khí nhà kính tiếp tục gia tăng, kéo theo nhiệt độ không khí, đại dương và băng tan đồng loạt lập kỷ lục mới.
Hai quả tên lửa đạn đạo Iran đã rơi xuống các khu dân cư gần một cơ sở hạt nhân được bảo vệ nghiêm ngặt ở sa mạc Negev, làm dấy lên những lo ngại mới về khả năng phòng thủ của Israel.