Khi màn đêm buông xuống, ở khắp các đường, ngõ, hẻm thành phố Vũng Tàu xuất hiện những người đi bán hàng rong đêm.
“Ai bánh đúc, bánh tro, bánh mật nào!”… Tôi làm bạn với những tiếng rao như thế từ năm nay qua năm khác để thấy bớt nhớ quê hương.
Bên ngoài, trời đã sáng dần. Những hoạt động thường ngày lại diễn ra... Tôi lắng tai thật lâu vẫn không thể nghe thấy tiếng rao của chị đồng hương đâu nữa. Chắc là chị đã đi khá xa rồi...