Những người giữ chủ quyền Tổ quốc trên biển - Kỳ 25: Như chưa hề có cuộc chia ly

Sau đám cưới hụt ấy, trung úy Nguyễn Việt Dũng trở lại Vũng Tàu và đi nhà giàn DK1, còn người “vợ” trẻ khăn gói về nhà bố mẹ đẻ, chờ năm sau cưới lại.

Sau đám cưới hụt ấy, trung úy Nguyễn Việt Dũng trở lại Vũng Tàu và đi nhà giàn DK1, còn người “vợ” trẻ khăn gói về nhà bố mẹ đẻ, chờ năm sau cưới lại. Gặp lại “vợ” sau hơn một năm xa cách trong khắc khoải nhớ thương, cô giáo trẻ gục vào vai người yêu mà khóc. Nhìn sâu vào mắt Hường, Dũng bảo: “Em hãy nghĩ những ngày qua chúng ta luôn ở bên nhau, hãy coi như chưa bao giờ có cuộc chia ly này”.

Em đợi em chờ

Sau đám cưới hụt ấy, Dũng trở lại Vũng Tàu và ra nhà giàn làm nhiệm vụ. Dũng bảo với Hường “Năm sau, mùa biển lặng chúng mình cưới nhau. Nhất định không thể hụt lần nữa”. Tiễn “chồng” vào Nam, Hường chẳng nói được gì, chỉ nhìn Dũng, rớt 2 hàng nước mắt. Mãi lúc xe gần chuyển bánh, Hường nói với theo: “Anh cứ đi đi, em đợi em chờ”. Dũng bước chân lên xe vào Nam trong lòng nặng trĩu, phần thương “vợ”, phần lo lắng biển xa sóng gió, liệu lần cưới sau có hụt nữa không?

Những người giữ chủ quyền Tổ quốc trên biển - Kỳ 25: Như chưa hề có cuộc chia ly ảnh 1

Chú rể Việt Dũng và cô dâu Thu Hường vui bên đồng đội trong ngày cưới.


Tàu HQ - 624 chở Dũng và 3 đồng đội khác ra nhà giàn Phúc Tần 2 thay trực cho đồng đội khác về đất liền. Ra đến nơi, Dũng viết thư về cho Hường ngay. Thư Dũng chỉ nói ngắn gọn: “Đã chấp nhận làm vợ lính nhà giàn thì thông cảm cho anh nhé. Ở đây, nhiều người có vợ tận Thái Nguyên, Hải Dương. Họ cũng như anh, năm gặp nhau 30 ngày phép ngắn ngủi rồi lại phải chia xa. Biết là nhớ thương vô cùng, nhưng là lính, mình phải biết hi sinh hạnh phúc riêng tư em ạ. Em hãy tin tình yêu có điều diệu kỳ, rồi chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau. Hôn em”.

Những người giữ chủ quyền Tổ quốc trên biển - Kỳ 25: Như chưa hề có cuộc chia ly ảnh 2

Các sĩ quan trẻ hăng hái đi nhà giàn DK1.


Hường nhận được thư “chồng” sau 15 ngày, kể từ lúc chia tay ở bến xe Đông Hưng Thái Bình. Đêm ấy, cô không sao chợp mắt. Hình ảnh người lính nhà giàn ngoảnh đầu lại nhìn “vợ” rồi bước lên xe trong nhớ thương cứ làm tim cô thổn thức không thôi. Xếp riêng tư vào một bên, Hường lao vào công việc. Ngày 2 buổi đến trường, đêm về chấm vở cho học sinh, rồi lại ôm gối ngủ. Lá thư đầu tiên cô viết cho “chồng” sau đám cưới hụt đề ngày 25/2/2009 với nỗi niềm tâm sự của người vợ xa chồng: “Chỉ bên em ít ngày rồi anh lại đi xa, em trải dài nỗi nhớ theo tháng năm chờ đợi. Ai cũng bảo em yêu lính là dại khờ nông nổi, vì gia tài vẻn vẹn trong chiếc ba lô. Nhưng em cảm thấy hạnh phúc khi yêu anh, người lính nhà giàn chín chắn trong mỗi việc làm. Em hiểu hạnh phúc là đấu tranh, và có thể phải chia xa tạm thời vì điều kiện khách quan nào đó. Nhưng lần tới anh về, cô dâu không phải đi lủi thủi một mình đâu nhé. Anh cứ yên tâm công tác, em đợi anh về”.

Lá thư ấy đến tay Dũng đúng ngày ngày 30/7/2009. Tôi hỏi, vì sao thư ra nhà giàn lâu thế? Dũng cho biết: “Vì khi tàu ra thay trực, sóng gió to quá không đem thư báo lên được, thư báo đành quay về đất liền chờ chuyến tàu sau. Ở nhà, cô ấy tưởng em có gì thay đổi nên giận hờn. Khi biết thư đến chậm là do sóng gió, cô ấy càng thương em hơn”.

Hạnh phúc bình dị

Thời gian như mũi tên bắn đi, thấm thoát đã hơn một năm kể từ ngày chia tay vợ ở bến xe tỉnh nhà chiều ấy. Trung úy Nguyễn Việt Dũng báo cáo chỉ huy đơn vị và trình bày việc lần trước đám cưới hụt, chú rể không có mặt, lần này xin về nghỉ 30 ngày phép để lo liệu cho vẹn toàn. Được đơn vị đồng ý, Dũng từ nhà giàn trở về, xách ba lô bắt xe về Thái Bình. Anh chủ động gọi điện cho bố mẹ thông báo: “Con đã vào đất liền rồi, lần này chắc không phải cưới hụt nữa đâu”. Bố mẹ Dũng ở quê nhà mừng rỡ. Ông bà chuẩn bị đồ lễ cưới cho con trai đầu khá tươm tất, mời họ hàng bà con xóm giềng đầy đủ, chờ đón con trai về.

Những người giữ chủ quyền Tổ quốc trên biển - Kỳ 25: Như chưa hề có cuộc chia ly ảnh 3

Hạnh phúc nhỏ nhoi của người lính nhà giàn DK1.


Ngày 4/4/2010, sau hơn một năm kể từ ngày cưới hụt, tại thôn Hoàng Nông, lần thứ 2 ở gia đình Dũng, cũng rạp cưới màu gấm đỏ, lễ thành hôn của Việt Dũng và Thu Hường chính thức tiến hành. Giữa tiếng nhạc rộn ràng, anh lính nhà giàn Việt Dũng sánh duyên cùng cô giáo Thu Hường trong niềm vui của bà con lối xóm. Ðám cưới của họ vui hơn vì có thêm đồng đội của Dũng là Trần Văn Duần, Nguyễn Văn Tuân, từ Hải Phòng, Thanh Hóa tới dự.
Sau ngày cưới, Dũng trở lại Vũng Tàu đi nhà giàn DK1, gửi vợ “ông bà già” ở nhà coi hộ. Ở biển xa, một tháng Dũng gọi điện thăm vợ một lần qua sóng Vũng Tàu radio. Còn Hường, dù nhớ chồng nhưng cũng không gọi điện thăm được, vì sóng radio chỉ gọi một chiều. Niềm vui nhất của đôi bạn trẻ ấy là đã có một “cậu hải quân nhí” ra đời. Sau mỗi buổi đi trường về, Hường hạnh phúc vô cùng vì cu nhỏ giống bố như đúc. Qua máy điện thoại di động Viettel, Dũng vui mừng khấp khởi nói với tôi: “Anh ơi, vợ em sinh được hơn 2 tháng rồi. Khi đi vợ em có bầu được hơn 1 tháng. Em cũng chưa biết mặt con thế nào, chỉ biết vợ em thông báo con trai, cô ấy vẫn ở quê cùng bố mẹ em. Nhà em chỉ có hai anh em, em trai em làm ở Hải đoàn 129. Tết này em được về quê ăn Tết cùng gia đình, chúng em đang chờ tàu ra thay trực”.

Bài và ảnh: Mai Thắng

Kỳ 26: Niềm riêng vợ lính nhà giàn