Tại sở chỉ huy ở đất liền, ngay khi nhận tin nhà giàn Phúc Nguyên 2A đổ, tất cả cán bộ chiến sĩ đang gặp nạn, Bộ tư lệnh Quân chủng Hải quân đã trực tiếp chỉ đạo thành lập biên đội tàu gồm: HQ-624, HQ-608, HQ-606, HQ-957 đang ở vị trí tránh bão nhanh chóng về tọa độ X và bằng mọi cách tìm kiếm cứu nạn. Sau nhiều giờ hải trình trong bão tố, tàu HQ-606 đến tọa độ X nhưng không thấy nhà giàn đâu nữa, ở đó chỉ một trời gió biển đau thương.
Cuộc kiếm tìm vô vọng
Thiếu tá Lê Văn Muộn nguyên là thuyền trưởng tàu HQ-606, chỉ huy biên đội tàu tìm kiếm các chiến sĩ nhà giàn Phúc Nguyên 2A bồi hồi kể lại: “Sóng to gió lớn, chúng tôi tăng tốc hết cỡ nhưng chỉ được 3 hải lý/giờ. Có lúc tưởng chừng tàu bị nhấn chìm. Chúng tôi đi tìm kiếm trong vô vọng, tất cả anh em trên tàu đều khóc”.
Liệt sĩ Đại úy Vũ Quang Chương.Ảnh: Lê Đức Dục |
Tại sở chỉ huy ở đất liền, ngay khi nhận tin Trạm Phúc Nguyên 2A đổ, tất cả cán bộ chiến sĩ đang gặp nạn, Bộ tư lệnh Quân chủng Hải quân đã trực tiếp chỉ đạo thành lập biên đội tàu gồm: HQ-624, HQ-608, HQ-606, HQ-957 đang ở vị trí tránh bão nhanh chóng về tọa độ X và bằng mọi cách tìm kiếm cứu nạn. Biên đội tàu chia làm hai mũi thẳng hướng đã xác định. Sóng lúc này vẫn dữ dội. Tàu HQ-606 có lượng dãn nước hơn 1.027 tấn mà cứ chồm lên ngụp xuống trong sóng xoáy và ngược gió. Có lúc tàu tiến 3 mà không nhích lên được tí nào. Đêm đó cán bộ chiến sĩ tàu HQ-606 không ai ngủ được, tất cả ra lan can quan sát tìm kiếm đồng đội. Đến gần sáng sóng giảm hơn, tầm quan sát được xa hơn.
Khi hành quân đến tọa độ nhà giàn Phúc Nguyên 2A, 25 cán bộ chiến sĩ tàu HQ-606 rơi nước mắt vì nhà giàn không còn nữa. Ở đó chỉ một trời gió biển mịt mù trắng xóa và sóng dữ như muốn nuốt nốt con tàu vào lòng biển sâu. Tất cả mọi người đều rơi nước mắt, không biết tìm các chiến sĩ ở đâu giữa đại dương bao la này. Thuyền trưởng Lê Văn Muộn túc trực trên ca bin mắt đỏ hoe, nhận định: Có thể họ đã trôi rất xa so với tọa độ đầu tiên, phải nhanh chóng tìm bằng được kẻo không còn kịp nữa.
Theo kinh nghiệm và phán đoán, thuyền trưởng Muộn cho tàu quay ngang cắt mũi về hướng Tây Bắc. Mọi người căng mắt quan sát, máy radar của tàu hoạt động hết công suất. Trên mặt biển lúc này có rất nhiều mảnh vỡ của gỗ, can nhựa, thùng xốp, vì đây là vệt bão quét. Khi mọi người phát hiện phía xa có mảnh phao cứu sinh, nghĩ sẽ có anh em nhà giàn 2A đang bám vào đó, tàu chạy đến gần, nhưng vỡ òa thất vọng, bởi đó chỉ là mảnh phao bị sóng đánh tan tác. Trời ngả về chiều và tối dần, các chiến sĩ nhà giàn vẫn bặt vô âm tín. Cuộc kiếm tìm sẽ vô cùng khó khăn vì đêm tối. Và liệu anh em nhà 2A có đủ sức chịu đựng để qua nổi sóng gió lạnh buốt thấu xương đêm nay không! Mặt trời khuất dần và những tia hi vọng cũng tắt dần theo thời gian.
Nỗi đau người nằm xuống
Bỗng trắc thủ radar báo cáo phát hiện từ xa có một vật nổi trên biển hướng tàu đang đi tới. Khi cách vật nổi ấy chừng 500 m chiến sĩ quan sát hô to: “Kia rồi, họ kia rồi các đồng chí ơi”.
Lúc này 6 anh em trên chiếc phao bè mệt lả, quần áo rách tả tơi, da nhợt nhạt do sóng quần và ngâm lâu trong nước mặn. Thuyền trưởng Muộn chỉ huy thủy thủ trên tàu quăng phao tròn, tiếp sức từng người một, tất cả an toàn. Sau khi cứu vớt các anh được chăm sóc sức khỏe, tắm rửa, tàu nấu cháo cho các anh ăn lấy lại sức. Lúc đó là 18 giờ 30 phút ngày 13/12/1998.
Vòng hoa tri ân các liệt sĩ giữa mịt mù sóng gió của biển khơi. |
Tốp 1 đã được cứu vớt, lệnh Sở chỉ huy biên đội tiếp tục tìm kiếm tốp 2. Nhưng hết ngày thứ 2, ngày thứ 3 và những ngày tiếp theo vẫn không tìm thấy những người còn lại. Việc tìm kiếm tiếp tục bằng con đường ngoại giao, báo với các nước bạn vùng lân cận về những người bị mất tích thông qua đại sứ quán. 6 tháng sau, không có sự trả lời của nước bạn về tin tức của các anh, vậy là đã rõ: Các anh đã hy sinh, vĩnh viễn nằm lại biển xanh.
Đại úy Vũ Quang Chương quê ở xã Thụy Trường, huyện Thái Thụy, Thái Bình hy sinh khi tuổi chớm 30, anh chưa kịp yêu một người con gái. Ở quê hương, anh còn bố mẹ già, người em trai bị tâm thần và người em gái mong anh lấy vợ để ông bà có cháu nội bế bồng. Anh đã làm tròn sứ mệnh của mình với Tổ quốc, tròn bổn phận của một người con với bố mẹ, chỉ tiếc rằng anh chưa cho bố mẹ anh một nàng dâu hiền thảo và sinh con để nối dõi tông đường.
Còn Nguyễn Văn An, tạm biệt quê hương Yên Mật, Kim Sơn, Ninh Bình khi đi làm nhiệm vụ, vợ anh đang mang thai đứa con đầu lòng, chị nói với anh: “Em chờ anh về để anh đặt tên cho con”. Không ngờ đó là lời chia tay với người vợ thân yêu lần cuối, cái ngày đoàn tụ vui mừng ấy chưa đến thì anh đã hy sinh. Trước một tuần hy sinh, nhận được thư vợ sinh con trai anh mừng lắm. Tuy chưa được nhìn mặt con nhưng anh tin nó sẽ rất giống anh về lòng dũng cảm.
Lê Đức Hồng, chàng thanh niên trẻ ra đi từ quê hương Thạch Mỹ, Thạch Hà, Hà Tĩnh chưa được cầm tay người con gái, ngã vào lòng biển mới 21 tuổi xanh. Ở quê nhà anh còn bố mẹ già và em nhỏ luôn chờ đón anh hoàn thành nghĩa vụ trở về.
Mai Thắng
Kỳ 19: Tên anh thành bản tình ca