“Chỉ cần nói có văn công thôi là cả trạm thấp thỏm đợi chờ nhiều đêm không ngủ, mong từng ngày từng giờ đoàn đến. Mỗi lần có văn công đến biểu diễn, chúng em cũng tập luyện mấy bài “tủ” để hát múa cùng họ. Được xem văn công biểu diễn đã sướng rồi, múa hát, nắm tay văn công còn sướng hơn nhiều. Cũng có khi sóng to gió lớn, văn công hát qua máy bộ đàm, họ khóc, chúng em cũng khóc theo”, tâm sự của một chiến sĩ nhà giàn DK1.
Khóc!
Tàu HQ- 996 hành trình đến nhà giàn Phúc Tần đã quá trưa. Những ngọn sóng lừng lững như muốn nuốt chửng con tàu vào lòng biển. Trước mắt chúng tôi là nhà giàn nhỏ bé, hiên ngang giữa đại dương. Tàu chỉ cách nhà giàn chừng 60 m, nhưng không sao vào được. Tất cả các chiến sĩ đứng trên lan can nhà giàn vẫy chào, có ai đó cởi áo quay tròn trên đầu báo hiệu “nhà giàn xin chào đoàn công tác”.
Nghệ sĩ Ái Xuân vừa hát vừa khóc. |
Tiếng Trưởng đoàn công tác vang lên trong chiếc máy thông tin I-com sóng cực ngắn: “Đoàn công tác của Quân chủng cùng các cơ quan dân, chính Đảng đến thăm các đồng chí, nhưng vì sóng to gió lớn chúng tôi không lên được. Đảng ủy Bộ Tư lệnh Quân chủng luôn tin tưởng, nhân dân cả nước luôn gửi gắm niềm tin vào các đồng chí. Chúc các đồng chí đoàn kết, chủ động khắc phục khó khăn gian khổ, quyết tâm bảo vệ vững chắc chủ quyền biển đảo thềm lục địa của Tổ quốc. Hôm nay có nhiều các anh chị nghệ sĩ, ca sĩ, họ sẽ hát cho các đồng chí nghe”. Chúng tôi nín thở. Đâu đó có tiếng khóc nghẹn ngào. Tất cả không ai bảo ai, mắt đỏ hoe nhìn về hướng nhà giàn.
“Các anh ơi, các anh có nghe rõ em nói không. Khi ở đất liền, em cứ nghĩ các anh như ở Trường Sa, ra đây em mới hiểu, các anh gian khổ và khó khăn hơn nhiều. Sóng to quá, không lên nhà giàn được, các anh tập trung lại, nghe em hát nhé. Em là Mai Hoa, Đoàn Nghệ thuật Nam Định. Các anh có nghe em nói rõ không?”. “Mỗi cánh thư về từ đảo xa, anh thường nói rằng, Trường Sa vẫn bên anh, nơi anh đóng quân là một vùng đảo nhỏ”... Bắt đầu câu hát cũng là lúc nước mắt ca sĩ Mai Hoa tuôn rơi, chị xúc động đến tột cùng. Những ca từ không còn tròn trịa nữa, chỉ còn lại những tiếng nấc nghẹn ngào. Mai Hoa cầm tổ hợp, nước mắt giàn giụa, nhìn lên nhà giàn trong niềm thương thắt ruột.
Các chiến sĩ nhà giàn Phúc Tần vẫy tay chào đoàn công tác. |
Mắt Đại tá Trương Công Thế (Phó Chính ủy Bộ Tư lệnh Vùng 2 Hải quân) rưng rưng, nói trong tổ hợp: “Anh Thế đây, bây giờ chị Ái Xuân hát cho các em nghe nhé”. Đưa chiếc tổ hợp cho ca sĩ Ái Xuân, giọng Đại tá Thế lạc đi: “Em hát đi, anh em ở trên nhà giàn đang chờ em đó”. “Các em ơi, chị là Ái Xuân đây, các em nghe chị hát nhé”. Chị Ái Xuân vừa hát vừa khóc. Từ chiếc máy I-com sóng cực ngắn, tiếng các chiến sĩ nhà giàn Tư Chính 5 hát lại “Người chiến sĩ nhà giàn vẫn kiên cường trong bão giông, dù gian khó không sờn lòng, hiến dâng tuổi xuân sá chi, gìn giữ đất cha ông, giữ trọn lòng son sắt, cờ thắm gió tung bay, súng ngang trời đứng canh”.
Văn công khóc, chiến sĩ khóc, trung tá khóc, đại tá khóc, tất cả mọi người nhìn lên nhà giàn mà khóc. Những giọt nước mắt yêu thương vô bờ tràn vào sóng biển…
Hát mùa biển lặng
Không phải lần nào văn công đến nhà giàn cũng gặp sóng to, cũng có lần sóng yên biển lặng. Để các chiến sĩ nhà giàn hội tụ đông đủ và xem văn công trực tiếp, tàu trực ở các nhà giàn đi đón các chiến sĩ tập trung đến tàu của đoàn công tác xem văn công.
Nhà giàn như một chấm nhỏ giữa đại dương mênh mông. |
Trung tá Đinh Công Trung, Chính trị viên nhà giàn Phúc Nguyên chia sẻ: “Nếu ở Trường Sa, chiến sĩ “khát” văn công một thì ở các nhà giàn DK1 chiến sĩ “khát” văn công mười. Vì ở Trường Sa, cứ tháng ba, tháng tư hằng năm, đến hẹn văn công lại ra biểu diễn cho bộ đội xem, cũng có thể văn công đi theo tàu ra biểu diễn đột xuất, nhưng đối với các nhà giàn DK1 được xem văn công là vô cùng hiếm hoi. Những nhà giàn ở cụm Quế Đường, Ba Kè có thể một năm được xem văn công một lần, nhưng đối với chiến sĩ các nhà giàn Tư Chính 5, Tư Chính 4, nhà giàn Cà Mau 3 đến 4 năm, thậm chí 5 năm mới được xem văn công một lần. Mỗi lần được xem văn công thì cả nửa năm sau, dư âm và niềm vui vẫn còn đọng lại”.
Không có ánh đèn sân khấu, không trang phục biểu diễn, trên là bầu trời rộng lớn, dưới là biển nước bao la, họ hát múa với tất cả lòng mình bằng những điệu múa lời ca, bằng trái tim sâu thẳm, chan chứa tình đời, tình người, tình đồng đội. Ai cũng xúc động bùi ngùi khi đêm khuya rồi mà chẳng muốn chia tay. Những cô văn công trẻ thì đứng, ngồi xen kẽ với các chiến sĩ để truyền hơi ấm đất liền cho các anh, tự nguyện cho các anh cầm tay. Và lỡ may “bị nhận” một nụ hôn bất ngờ cháy bỏng cũng rất vui vẻ.
Với các anh chị văn công từ đất liền ra, món quà gửi tặng các chiến sĩ biển đảo xa không gì bằng tiếng hát lời ca. Còn các chiến sĩ tặng văn công bằng cả tấm lòng yêu biển đảo Tổ quốc. Nhiều chiến sĩ thổ lộ: “Đã hơn hai năm rồi chưa một lần nhìn thấy con gái. Chỉ cần nói có văn công là cả trạm thấp thỏm chờ đợi nhiều đêm không ngủ, mong từng ngày từng giờ đoàn đến. Được hôn văn công sướng tê cả người”. Các diễn viên nữ trẻ hiểu được cái “khát” của chiến sĩ DK1.
Cán bộ chiến sĩ nhà giàn DK1 bao giờ cũng coi văn công là khách đặc biệt. Ngoài tiếng pháo tay không ngớt, tiếng hò reo khan đặc cổ, các anh còn tặng cho văn công hoa muống biển, dứa hộp, còn văn công tặng cho các anh hoa hồng mang ra từ đất liền.
Văn công hát phục vụ chiến sĩ biển xa, chiến sĩ hát tặng văn công. Trung tá hát, đại tá hát… tất cả quây quần bên nhau cùng hát. Hát cho nhau, hát vì tình đời, tình người, hát vì nhiệm vụ và niềm vui của những người lính biển nơi đầu sóng ngọn gió.
Mai Thắng
Kỳ 14: Tình đồng đội