Những người giữ chủ quyền Tổ quốc trên biển - Kỳ 17: Khúc bi hùng giữa ngàn trùng sóng dữ

Giữa đêm tối mịt mùng sóng dữ, các chiến sĩ nhà giàn Phúc Nguyên 2A cố bám vào mảnh phao bè, ăn tỏi, uống nước biển cầm hơi, chờ tàu đến cứu. Biết có thể sẽ vĩnh viễn nằm lại biển xanh, nhưng anh em động viên nhau đây là phút giây bình tĩnh nhất, phải chiến đấu với sóng dữ đến cùng.

Giữa đêm tối mịt mùng sóng dữ, các chiến sĩ nhà giàn Phúc Nguyên 2A cố bám vào mảnh phao bè, ăn tỏi, uống nước biển cầm hơi, chờ tàu đến cứu. Biết có thể sẽ vĩnh viễn nằm lại biển xanh, nhưng anh em động viên nhau đây là phút giây bình tĩnh nhất, phải chiến đấu với sóng dữ đến cùng.

Nước cất cầm hơi

Tại “đại bản doanh” của tiểu đoàn DK1 đóng quân ở phường 11, thành phố Vũng Tàu, câu chuyện kể về vụ nhà giàn Phúc Nguyên 2A đổ từ người Chính trị viên Trung tá Nguyễn Thế Dĩnh đẫm đầy nước mắt. Kể đến đoạn y sĩ Nguyễn Hữu Tôn động viên anh em “Nếu chết cũng chết trong lòng đất mẹ”, mắt Trung tá Dĩnh đỏ hoe. “Giữa cận kề cái chết, anh em vẫn bình tĩnh động viên nhau cố bám vào phao bè chờ tàu đến cứu, phải sống để trở về, đó là hành động quả cảm, là ý chí của lính DK1 được giáo dục, rèn luyện bản lĩnh kiên cường. Các đồng chí ấy thực sự là tấm gương ngời sáng về đức hy sinh, tinh thần trụ vững nơi đầu sóng ngọn gió để cán bộ chiến sĩ các nhà giàn hiện nay học tập và noi ”, Trung tá Dĩnh quả quyết.

 Những người giữ chủ quyền Tổ quốc trên biển - Kỳ 17: Khúc bi hùng giữa ngàn trùng sóng dữ ảnh 1

Thiếu tá Nguyễn Hữu Tôn - người sống sót trở về từ cơn bão. ảnh Tư liệu


Sau khi lao xuống biển giữa đêm đen mịt mùng sóng dữ, 9 cán bộ chiến sĩ nhà giàn Phúc Nguyên 2A không ai nhìn thấy ai dù gần trong gang tấc. Lúc đó đèn tín hiệu ở áo phao cá nhân cũng không có tác dụng vì bị sóng đánh vỡ. Ai bám được vật gì nổi trên biển thì cố bám chứ không nghĩ mình sẽ sống. Tất cả nhận biết nhau bằng giọng nói và lần cầm tay nhau.

 Những người giữ chủ quyền Tổ quốc trên biển - Kỳ 17: Khúc bi hùng giữa ngàn trùng sóng dữ ảnh 2

Đoạn dây thừng này, các chiến sĩ đã dùng buộc vào bụng mình với phao bè để không bị sóng đánh trôi. Ảnh: Mai Thắng


Sau khi Đại úy Vũ Quang Chương bị biển nhấn chìm, chiến sĩ Hoàng Văn Thủy bám vào mảnh gỗ và bắt đầu chống chọi. Thủy là người khỏe, bơi giỏi nhất nhà giàn khi ấy. Lúc đó Trung úy Dương Văn Hoan, chiến sĩ cơ yếu Hà Công Dụng, y sĩ Nguyễn Hữu Tôn, chiến sĩ pháo thủ Thuật, đang bám vào mảnh phao bè đã vỡ. Thủy gọi: Thằng Thơ đâu (lúc này Thơ bám được bao gạo đã bị sóng đánh ra xa), và anh em vừa tìm kiếm Thơ, vừa chống chọi với sóng dữ. Cứ như thế, cả đêm hôm đó, 5 con người trên chiếc phao cứu sinh nhỏ bé quần lộn với bão tố, ai cũng nghĩ nếu hy sinh, vẫn phải kiên cường, phải chống chọi đến hơi thở cuối cùng. Những phút nguy kịch nhất là những phút bình tĩnh nhất. Chiến sĩ Tôn nói với anh em: “Đất mẹ dưới chân chúng ta, Tổ quốc dưới chân chúng ta, nếu có chết cũng chết trong lòng đất mẹ”. Lời nói ấy như tiếp thêm sức mạnh và niềm tự hào cho các chiến sĩ. Ai cũng cố gắng bám chặt vào phao bè với hy vọng sống sót trở về. Bỗng Thủy phát hiện có một thanh gỗ trôi gần đó. Anh lao ra vớt thanh gỗ bẻ đôi làm mái chèo. Mọi người thay nhau chèo ra khỏi vòng xoáy nhưng thực ra chẳng biết chèo đi đâu. Đúng lúc ấy thì phát hiện thấy Thơ đang bám vào bao gạo, mặt nhợt nhạt. Thủy lao ra dìu Thơ và giúp trèo lên phao cứu sinh, cởi áo cho Thơ mặc. Thủy bình tĩnh lấy súng tín hiệu bắn 3 phát báo hiệu cấp cứu. Viên đạn cuối cùng Thủy đưa cho Trạm phó quân sự Dương Văn Hoan bắn, nhưng cơn sóng mạnh đã cuốn trôi khỏi tay Hoan. Cứ thế 6 anh em trên chiếc phao cứu sinh chống chọi với sóng gió. Trong lúc hoạn nạn ấy, chiến sĩ Hoàng Văn Thủy vớt được một hộp nước cất, loại nước cất dùng để tiêm cho người bệnh, anh em chia nhau mỗi người một ống uống cầm hơi.

14 giờ kiên cường trong sóng dữ

Thiếu tá Nguyễn Hữu Tôn, nguyên là chiến sĩ quân y nhà giàn Phúc Nguyên 2A sống sót trở về trong cơn bão ngày ấy nghẹn ngào kể lại: “Sau khi xuống biển, anh em đói và rét vô cùng. Ai cũng nghĩ mình sẽ phải sống và sống bằng được, nên cố bám vào phao bè, mặc cho sóng đánh tơi tả. Tôi bảo anh em, buộc tay mình vào phao bè, nếu hy sinh thì không mất xác. Trong đêm đen, chúng tôi không biết chèo đi đâu, mà cũng không còn sức để chèo nữa, chỉ biết mình cố bám vào phao và phải sống trở về đất liền. Ngay lúc cận kề cái chết, thằng Thủy còn lấy lương khô ăn với tỏi và động viên “ăn đi lấy sức mà bơi, không chết được đâu”. Lúc đó anh em rất bình tĩnh”.

 Những người giữ chủ quyền Tổ quốc trên biển - Kỳ 17: Khúc bi hùng giữa ngàn trùng sóng dữ ảnh 3

Nhà giàn DK1/14 vững vàng giữa biển. Ảnh: Tân Hữu


Sáng hôm sau, sóng vẫn dữ dội. Tầm quan sát vô cùng hạn chế. Lúc sóng dâng lên cao chỉ nhìn chừng 10 mét, lúc sóng hút sâu tất cả anh em ngập trong sóng sặc sụa. Bằng mọi giá phải sống, phải kiên cường để sống, nghĩ vậy, 6 cán bộ, chiến sĩ là Trung úy Hoan, chiến sĩ báo vụ 1 Hoàng Văn Thủy, y sĩ Nguyễn Hữu Tôn, chiến sĩ cơ yếu Hà Công Dụng, Thơ - chiến sĩ báo vụ 2, Thuật- chiến sĩ pháo thủ, vừa cố bám vào mảnh phao bè, vừa chống chọi với bão tố suốt 14 giờ liên tục chờ tàu đến. 14 giờ kiên cường trong sóng dữ, 14 giờ thương nhớ biệt ly, 14 giờ chết đi sống lại giữa ngàn trùng sóng dữ.
Ngay sau khi nhà giàn 2A đổ, ai sống, ai chết? Tin dữ ấy cũng làm bàng hoàng những đồng đội của họ ở Hải Phòng, Cam Ranh, Vũng Tàu sau khi Hoàng Văn Thủy nói lời vĩnh biệt đất liền.

Tháng 12/1998, lúc đó tác giả giữ chức Phó đại đội trưởng chính trị đại đội thông tin phòng tham mưu Lữ đoàn 171, chứng kiến sự hy sinh của các chiến sĩ nhà giàn đêm ấy, đau đớn vô cùng. Năm 1995, tác giả cùng 8 đồng đội khác công tác ở nhà giàn Phúc Nguyên 2B tám tháng ròng rã, nên hiểu chuyện gì xảy ra với đồng đội mình cái đêm kinh hoàng ấy. Và không chỉ riêng tác giả, hai phần ba đại đội thông tin trực đêm ấy đã lặng người đi, hết ca trực đêm ấy về nhà anh em vẫn không thể nào chợp mắt được.

Tin sập nhà giàn 2A đã lan nhanh trong gia đình cán bộ chiến sĩ Lữ đoàn 171. Những người vợ lính tụm lại, buồn bã chia nhau từng chút thông tin về số phận 9 đồng đội của chồng họ. Có một người phụ nữ trẻ dường như chết đứng ngay tại ngôi chợ nhỏ gần căn cứ Lữ đoàn 171. Đó là vợ của Nguyễn Hữu Tôn, một trong chín người bị bão biển cuốn đi. Chị lao về nhà, chỉ để nhìn hai đứa con bé bỏng, rồi khóc và chờ đợi.

Mai Thắng

Kỳ 18: Một trời gió biển