Những người giữ chủ quyền Tổ quốc trên biển - Kỳ 20: Lá thư cuối cùng

Ít ai biết liệt sĩ Vũ Quang Chương là con cả của gia đình có 4 anh em. Ngày anh đi bộ đội, em gái út của anh chỉ mới lên 5. Mỗi lần về phép, anh bế em gái trên vai chạy quanh làng.

Ít ai biết liệt sĩ Vũ Quang Chương là con cả của gia đình có 4 anh em. Ngày anh đi bộ đội, em gái út của anh chỉ mới lên 5. Mỗi lần về phép, anh bế em gái trên vai chạy quanh làng. Em gái Út Hồng là người anh cưng nhất. Những lá thư anh viết về cho em gái Út Hồng bao nỗi niềm tâm sự, không ngờ đó là những dòng thư cuối cùng.

Ước nguyện chưa thành

Trong hồ sơ di vật của liệt sĩ Vũ Quang Chương bàn giao cho gia đình sau ngày anh mất, có bộ quần áo lính đỏ, mấy tấm giấy khen, và 2 lá thư. Một lá thư anh gửi cho em gái có tên Út Hồng, một lá em gái Út Hồng gửi cho anh.

Những người giữ chủ quyền Tổ quốc trên biển - Kỳ 20: Lá thư cuối cùng ảnh 1

Những kỷ vật của Chương, vẫn được em gái Út Hồng và gia đình giữ gìn cẩn thận. Ảnh tư liệu gia đình


Bức thư gần nhất anh viết cho em gái út mà anh thường gọi là Út Hồng đề ngày 2/11/1997, thì đúng hơn 1 năm sau, anh vĩnh viễn nằm lại ngàn khơi. Những dòng thư cuối cùng ấy hiện giờ là kỷ vật thiêng liêng của chị Út Hồng và gia đình liệt sĩ.

Đơn vị, ngày 2/11/1997

Hồng em yêu quí!


Anh đã trở về đơn vị một cách an toàn và may mắn. Nay anh gửi thư đến thăm em. Trước tiên anh chúc em mạnh khỏe học tập tiến bộ là anh mừng rồi đó. Hồng ạ! Anh rất muốn gần bố mẹ cùng các em, xong sự giới hạn của thời gian nghỉ phép chỉ chừng ấy ngày thôi. Anh rất thương bố, mẹ và các em, nên phải cố gắng học tập, đừng phụ lòng mình, đừng phụ lòng bố mẹ để buồn cho gia đình. Không có gì thay đổi từ nay đến tháng 12 anh sẽ đi biển. Khi nào anh về sẽ có quà thưởng cho em gái.

Út thương quý của anh!

Ngoài trời vẫn tí tách những giọt mưa, con sóng vô tình cứ vỗ vào đêm ào ạt, anh nhớ em và bố mẹ nhiều lắm. Hôm anh trả phép, vừa về đến đơn vị, thì anh nhận quyết định phải đi công tác ngay sau đó 12 giờ đồng hồ, không kịp chuẩn bị gì cả. 4 giờ ngày 6/9, con tàu cứ thế lầm lũi tiến về phía đại dương mênh mông. Anh theo nó và mang theo cả hơi ấm tình thương của gia đình, làm hành trang thiêng liêng và chính là vũ khí của anh khi cất bước vào đời.

Bây giờ anh đang công tác trên trạm Phúc Nguyên 2A, anh vẫn khỏe, vẫn nhớ các em và thương cho bố mẹ nhiều. Em cần cố gắng học tập “có ý chí-có chí khí-sẽ có niềm tin”. Anh rất vui mừng trong những ngày hè ngắn ngủi của em và những ngày phép gấp rút của anh, cả gia đình quây quần đầm ấm. Thời gian công tác ở ngoài này không biết đâu mà nói trước được, nhưng chắc rằng Tết này anh không về. Lại mùa xuân nữa vắng nhà. Mùa này biển thường hay cáu kỉnh nổi giận bằng những cơn giông. Tiếng sóng tiếng gió ì ầm suốt đêm ngày. Về phép lần này anh sẽ xin cưới vợ, em làm mối cho anh một cô nhé, bạn em càng tốt. Bố mẹ cũng già rồi, cần có cháu bế bồng. Anh dừng bút, anh gửi cho em một triệu đồng để em bồi dưỡng học tập”.

Đó là những dòng thư cuối cùng Đại úy Vũ Quang Chương gửi cho em gái. Trong thư anh nói chuyện lấy vợ, sinh con rồi anh tiếp tục đi biển, cháu gửi ông bà ở nhà trông coi. Song ước nguyện ấy chưa thành thì anh đã vĩnh viễn nằm lại biển sâu khi tuổi đời vừa chớm 30.

Cả nhà đợi anh về

Qua điện thoại liên lạc, câu chuyện kể về anh trai mình - liệt sĩ Vũ Quang Chương từ chị Út Hồng cứ đứt quãng bởi tiếng nấc nghẹn ngào xúc động của chị. Từ đầu dây điện thoại bên kia, chị Hồng nói: “Trước ngày anh đi biển lần cuối ấy, cả nhà ăn cơm ngoài sân. Anh Chương uống chút rượu với bố em và hứa, chuyến đi biển tới về sẽ lấy vợ. Em bảo, “chưa có ai”, anh nói “nhờ em làm mối một cô, lính nhà giàn chỉ quen sóng gió, thời gian đâu mà tán”. Ai ngờ, đó là bữa cơm cuối cùng. Nói thật với anh, đến bây giờ, cả gia đình em vẫn đợi anh về, dù biết đó là vô vọng”.

Những người giữ chủ quyền Tổ quốc trên biển - Kỳ 20: Lá thư cuối cùng ảnh 2

Bà Tám - mẹ liệt sĩ Vũ Quang Chương ngày nào cũng thắp hương khấn vái và vẫn mong manh hy vọng con mình còn sống trở về. Ảnh tư liệu gia đình


Chị Hồng kể, lần anh Chương về phép Tết năm 1998, cả nhà vui lắm. Khi anh thông báo về quê nghỉ phép, bố mẹ anh bàn tính chuyện vợ con cho anh. Mấy người bạn học của anh ngày cấp ba, ai cũng yên bề gia thất, có người con đã học cấp 2, còn anh cứ mải mê với đời binh nghiệp. Người bạn thân giục anh: “Mày lấy vợ rồi đi biển, lo gì, cứ gửi vợ ông bà già là yên tâm nhất”. Anh Chương gật đầu rồi bảo: “Lần phép sau nhất định tao sẽ cưới, tao cũng thương ông bà già quá. Có điều lính nhà giàn ở biển nhiều hơn đất liền, thời gian ngắn ngủi lắm, ai lấy chồng là lính nhà giàn phải dũng cảm và chịu đựng nuôi con một mình”. Lần nghỉ phép ấy, Út Hồng cũng có nhã ý dẫn anh đến một đồng nghiệp của cô, nhưng rồi Chương ngần ngừ: “Thôi, em cứ coi hộ anh, lần phép tới này anh sẽ đến xem mặt, cô ấy ưng thì quyết luôn”.

Đùng một cái đơn vị gọi vào đi nhà giàn thay cho đồng đội khác vào đất liền. Ngày nghe tin anh hi sinh, mẹ em nằm liệt giường vì bệnh tim trở lại, còn bố em cứ đi lại thở dài rồi nhìn lên bàn thờ, ông không muốn trên ấy có thêm một di ảnh nữa.

Ngày 13/12/1998, Chương và 2 đồng đội là Nguyễn Văn An và Lê Đức Hồng hi sinh, đúng sau một ngày, em gái Út Hồng của Chương viết thư gửi anh từ ký túc xá. Lá thư đề ngày 14/12/1998.

Ký túc xá, ngày 14/12/1998

Anh thương kính.


Cơn bão số 8 còn đang cuồng giật, lẩn quất đâu đây. Nghe đài báo bão bờ biển Nha Trang, Vũng Tàu gió giật, biển động mạnh, em lại càng nhớ, thương anh nhiều hơn. Không biết giờ này, nơi ấy, anh đang làm gì? Với những lần giông bão đi qua có làm cho nhà giàn của anh chao đảo? Anh của em lại thêm một lần mệt mỏi lắm chăng anh? Ở ngoài biển chắc lạnh nhiều anh nhỉ?Anh cố gắng giữ gìn sức khỏe và cẩn thận với những con sóng bạc đầu. Mỗi lần nghe đài báo bão em lại lo cho anh nhiều. Cả nhà đợi anh về. Em gái của anh Út Hồng”.

Sau hơn 1 tuần, lá thư chuyển đến tiểu đoàn DK1, chưa kịp gửi cho Chương vì chưa có tàu thay trực, thì anh đã hi sinh, để lại bao tiếc thương cho gia đình và đồng đội.

Mai Thắng

Kỳ 21: Nỗi đau người ở lại