‘Gia đình thuỷ tinh’ và niềm đam mê học tập của 3 chị em tí hon

Giữa lòng thành phố Kon Tum có lẽ rất ít người biết đến gia đình họ - gia đình thuỷ tinh khi mà cả gia đình 5 người thì đã có tới 4 mẹ con bị mắc căn bệnh quái ác “xương thuỷ tinh”.

Gia đình thủy tinh

Giữa lòng thành phốKon Tum có lẽ rất ít người biết đến gia đình họ - gia đình thuỷ tinh khi mà cảgia đình 5 người thì đã có tới 4 mẹ con bị mắc căn bệnh quái ác “xương thuỷtinh”. 

‘Gia đình thuỷ tinh’ và niềm đam mê học tập của 3 chị em tí hon ảnh 1

Nhân viên Bệnh viện Nhi Trung ương tư vấn cách chăm sóc trẻ em là bệnh nhân "xương thủy tinh". Ảnh Dương Ngọc - TTXVN.

Đó là hoàn cảnh cuộc sốngcủa gia đình thủy tinh - anh Võ Tấn Thanh (sinh năm 1970) và chị Trần Thị Liên(sinh năm 1973) đang sống trong 1 ngõ nhỏ tại tổ 5 phường Nguyễn Trãi, thành phốKon Tum.

Duy chỉ anh Võ Tấn Thanh(người chồng) là hoàn toàn khoẻ mạnh để cáng đáng mọi công việc trong gia đình.


Ở cái tuổi 40 và đãlàm mẹ 3 đứa con nhưng chị Liên chỉ cao vỏn vẹn gần 1m, nguyên nhân mà theo cácbác sĩ xác định đó là do căn bệnh quái ác “xương thuỷ tinh” đã làm chị ngàycàng thấp dần đi. Không chỉ có chị mà cả 3 đứa con dù đã 17 – 18 tuổi vẫn cóhình hài như trẻ con. Cả 3 chị em ai nấy đều có chiều cao khá khiêm tốn, khoảnggần 1 mét.

Đến thăm gia đìnhchị Liên đúng vào lúc chị đang loay hoay quét nhà. Mỗi chúng tôi, không ai cóthể kìm được niềm thương cảm khi nghe chị Liên kể lại về hoàn cảnh của mình.

Thỉnh thoảng, giọng chị lạchẳn đi để cố kìm nén những dòng nước mắt tuôn rơi trước mấy vị khách lạ.

Hồi chị sinh cháu út VõMinh Thiện, nghĩa là cách đây chừng 14 năm thì chị vô tình bị ngã và khi đikhám tại bệnh viện quân đội (bệnh viện 211 - tỉnh Gia Lai), các bác sĩ ở đâycho biết chị bị căn bệnh xương mục – hay còn gọi bệnh xương thuỷ tinh.

Lần đó chị phải nằm im 1chỗ mấy tháng liền; đến khi xương lành lặn, chị lại phải vất vả xin nhận làm cạovỏ mì thuê, chị làm gấp đôi để bù lại lúc đau ốm, bởi vậy mà lưng chị bị cònglúc nào không biết, cả thân hình chị ngày càng như bị rút lại.

Cứ ngỡ căn bệnh quái ác ấychỉ hành hạ trên thân xác của người mẹ nhưng số phận đã không may mắn khi mà cả3 đứa con chị đều mắc bệnh này. Đó là chị cả Võ Thị Thanh Thảo (18 tuổi) và 2em Võ Hoài Anh Thi (16 tuổi) và Võ Minh Thiện (14 tuổi).

Chị Liên nói trongnước mắt: “Với tuổi ăn chưa no, lo chưa tới vậy mà đứa nào cũng phải cẩn trọngtừng chút một để khỏi bị gãy xương, đi thì phải có người cõng”.

Trong cả 3 chị em thì cháuVõ Hoài Anh Thi có bảng thành tích về gãy xương cao nhất khi mà cả 4 lần em Thiđều bị gãy xương đùi, hết đùi trái rồi lại đến đùi phải.

Cứ mỗi lần như vậy, Thi phảibó bột hàng tháng trời vì xương của em quá mục nên các bác sĩ không thể bắtđinh, vít xương như người thông thường.

Chị cả Thảo và cậu em útThiện dù có cẩn trọng đến mấy cũng liên tục bị gãy xương. Trong một lần vuiđùa, cậu em út Thiện đã bị gãy xương chân, đến giờ vẫn không thể đi lại được,chỗ bị gãy (gần cổ chân phải) giờ teo lại...

Hiện tại chị Liên ởnhà chăm sóc các con và chỉ làm những công việc nhẹ nhàng trong nhà. Cuộc sốngcả gia đình đều trông chờ vào đồng lương thợ xây ít ỏi của anh Thanh.

Thỉnh thoảng, để cải thiệnbữa ăn cho gia đình và tranh thủ những lúc rảnh rỗi, anh Thanh lên rừng bẫy congà, bắt con cá bán kiếm ít tiền để trang trải cuộc sống vốn đã quá khó khăn.

Những cậu học tròtí hon

Dù mang theo mìnhcăn bệnh quái ác nhưng cả 3 chị em tí hon này vẫn không từ bỏ niềm đam mê đượcđến trường. Trong khu phố nhỏ của phường Nguyễn Trãi, thành phố Kon Tum, ThanhThảo và Anh Thi vẫn hàng ngày vật lộn với căn bệnh hiểm nghèo để được cắp sáchđến trường.
Hiện chị cả Thảo đãtheo học đến lớp 12 trường THPT Lê Lợi. Vì gia đình quá nghèo, hàng ngày Thảophải đi bộ gần 5 km đến trường.

Cả 4 mẹ con hiện chỉ trôngvào chiếc xe đạp tí hon (được sửa chữa lại từ chiếc xe đạp trẻ em để phù hợp vớigia đình). Còn Anh Thi hiện theo học lớp 8A trường THCS Nguyễn Du.

Có lẽ vì suốt ngày phảinghỉ học do gãy xương nên Anh Thi phải chịu thua bạn bè cùng lứa tuổi đến 4 lớp.Tuy vậy nhưng Anh Thi vẫn không nản lòng và mong muốn được đi học hết lớp 12 vàrồi có thể đi học nghề sửa chữa điện tử.

Riêng cậu em út Thiện chỉtheo học được đến lớp 6 trường THCS Nguyễn Du. Hiện bé Thiện phải nghỉ học vìchân em đã bị teo nhỏ, không thể tự di chuyển.
Bị gãy nhiều lầnnên cứ đêm đến, đôi chân của 3 chị em lại nhức hơn, nhất là vào lúc trời giá lạnh,các em luôn phải vật lộn với giấc ngủ của mình. Từ khi sinh ra, cả 3 chị em aicũng mong mình có đôi chân cứng cáp, để theo các bạn vui đùa, tự do đi lại bìnhthường.

Thấy các con có tinh thầnhiếu học, chị Liên vẫn ngày ngày động viên và chở các con đến trường trên chiếcxe đạp ọp ẹp.
Cô Phạm Thị Hòa,Phó hiệu trưởng trường THCS Nguyễn Du cho biết: Sau khi tìm hiểu gia cảnh cũngnhư bệnh tật của 2 cháu Anh Thi và Minh Thiện, nhà trường đã phân công giáoviên chủ nhiệm trực tiếp giúp đỡ cho 2 cháu hòa nhập với bạn bè, trường lớp. Thậmchí trong lớp có các bạn đã xung phong hàng ngày đến đón Anh Thi đi học...

Cô Phạm Thị Hòa khẳng định:“Chúng tôi rất tự hào về 2 học sinh Anh Thi và Minh Thiện, các em đã là tấmgương sáng vượt lên số phận, hiếu học...”.
Gia đình chị Liênhiện được xếp vào gia đình hộ nghèo có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn của phườngNguyễn Trãi. Hàng tháng UBND phường Nguyễn Trãi vẫn trợ cấp với số tiền 180.000đồng/tháng/cháu nhằm hỗ trợ, động viên gia đình cố gắng vượt lên trong cuộc sống.

Sỹ Thắng