Saukhi nhiều vụ bạo hành trẻ em được phát hiện gần đây, đặc biệt là vụ bạo hành ở Nhómtrông giữ trẻ Mẹ Mười tại Đà Nẵng gây phẫn nộ dư luận, vấn đề lắp đặt bắt buộccác camera giám sát tại các điểm trông giữ trẻ được nhiều người nhắc đến.
TPHồ Chí Minh sẽ là địa phương tiên phong thí điểm lắp camera giám sát trongphòng học tại các cơ sở mầm non thuộc một số quận huyện kể từ năm học mới. Đaphần các cơ sở hiện nay mới chỉ lắp camera ở sân trường, hành lang với mục đíchan ninh, còn tỷ lệ lắp camera trong lớp học vẫn rất thấp. Với 1.200 trường mầmnon, chưa kể gần 1.850 nhóm trẻ, lớp mẫu giáo độc lập tư thục, Sở Giáo dục vàĐào tạo hy vọng rằng việc lắp camera sẽ vừa hỗ trợ công tác quản lý, tạo sự yêntâm cho phụ huynh khi gửi gắm con trẻ, vừa là sự răn đe tránh xảy ra các trườnghợp bạo hành trẻ khiến dư luận bức xúc, phẫn nộ như thời gian qua.
Thếnhưng không phải ai cũng đồng tình với chủ trương nói trên. Theo kết quả khảosát ý kiến ở TP Hồ Chí Minh, có đến 88% phụ huynh đồng ý lắp đặt camera tronglớp học mầm non, nhưng cũng có tới 52% giáo viên không đồng ý. Điều này là dễhiểu, bởi là phụ huynh thì hầu như ai cũng muốn theo dõi được con em họ ởtrường như thế nào, có bị bắt nạt, bạo hành hay không. Còn với giáo viên, khôngai muốn nhất cử nhất động thời gian ở trên lớp đều bị theo dõi. Họ cũng e ngạisẽ bị sức ép tâm lý, thiếu tự nhiên khi phải dạy dỗ trẻ dưới những cặp mắt giámsát.
Mộtsố ý kiến còn nhìn vấn đề dưới góc độ an ninh, xã hội. Sẽ ra sao nếu các hìnhảnh camera bị lọt ra ngoài và bị kẻ gian lợi dụng? Quyền trẻ em với những hìnhảnh riêng tư sẽ được bảo vệ như thế nào? Phải chăng việc lắp đặt camera chothấy sự thiếu niềm tin của xã hội đối với ngành giáo dục?
Xéttheo tâm lý thông thường, không ai muốn mọi chuyện thêm phức tạp, tốn kém vớinhững chiếc camera trong phòng học, nhất là ở cấp mầm non – nơi rất cần có sựgiao tiếp, đồng cảm giữa giáo viên và trẻ một cách tự nhiên nhất. Ngoài ra, lắpcamera chỉ là biện pháp giải quyết phần ngọn. Gốc rễ của vấn đề bạo hành vẫn lànăng lực, trình độ và cái tâm của người giáo viên.
Tuynhiên, trong điều kiện trường lớp và đội ngũ giáo viên được đào tạo bài bản, cóchất lượng còn thiếu như hiện nay, thì giải pháp lắp camera xem ra là một lựachọn hợp lý. Làm việc dưới sự giám sát, mỗi giáo viên sẽ buộc phải nghĩ đếntrách nhiệm và hậu quả đối với mỗi lời ăn tiếng nói và hành động, nhất là trướckhi giận dữ hay nổi nóng với con trẻ.
Cònnhớ trong một thí nghiệm ở quán ăn, để nâng cao chất lượng phục vụ, người tathay các tấm khăn trải bàn bình thường bằng tấm khăn có in hình những cặp mắt -biểu tượng của sự giám sát. Kết quả là nhân viên dọn bàn làm việc nghiêm túchơn; bàn được lau dọn sạch sẽ hơn.
Ởmột số nước, chính quyền cho lắp đặt các tấm biển “Đoạn đường có camera tốc độ”hoặc bố trí các camera giả với mục đích cảnh báo những người có ý định chạy xequá tốc độ. Thậm chí tại Thái Lan, chính quyền thành phố Bangkok cho dựng hìnhnộm cảnh sát ở một số vị trí nhạy cảm về tội phạm để người dân tự giác chấphành pháp luật hơn.
Sosánh môi trường công cộng với lớp học mầm non có thể là một sự khập khiễng.Nhưng rõ ràng ở nơi nào có sự công khai giám sát, nơi đó sẽ giảm bớt được tỷ lệphạm tội. Vì vậy, mọi biện pháp đều cần được khuyến khích áp dụng, nếu chúngmang lại hiệu quả. Để làm sao, cứ đến tháng 5, tháng 6, các địa phương trên cảnước lại rộn ràng phát động “Tháng hành động vì trẻ em” mà không phải trăn trở,đau lòng với con số hơn 2.000 trẻ em bị bạo lực, xâm hại được phát hiện hằngnăm.