HTX Dịch vụ tổng hợp Đông Cao, Tráng Việt, Mê Linh, nơi có khoảng 1.200-1.500 tấn củ cải tới kỳ thu hoạch, đã giải cứu được khoảng 60 tấn thông qua các doanh nghiệp, siêu thị, chỉ trong 3 ngày. Số còn lại, lên tới hàng trăm tấn, được người dân, qua các nhóm thiện nguyện, các tổ chức xã hội… đã và đang được tiếp tục đóng gói, vận chuyển đến tận tay người tiêu dùng.
Nông dân tiêu thụ được sản phẩm nông nghiệp tồn đọng, người tiêu dùng được sử dụng nông sản với giá phải chăng, xã hội bớt đi sự lãng phí và ô nhiễm khi hàng trăm tấn củ phải đổ bỏ. Hơn thế, một lần nữa, lòng thơm thảo, nghĩa sẻ chia lại đem tới sự ấm áp cho cộng đồng.
Trước củ cải, những nông sản khác của nông dân cả nước như: hành tím, dưa hấu, thanh long, thịt lợn… cũng đã phải nhờ đến sự “giải cứu”. Sau củ cải, nghe đâu, xu hào cũng đang gối bước chờ được tiếp ứng. Điệp khúc “giải cứu” dần đã như một tiếng thở dài quen thuộc, đến nỗi bắt đầu có chút lo lắng về việc “mất thiêng”.
Cũng đã hơn một lần, tình trạng “được mùa rớt giá” xuất hiện tại các diễn đàn thời sự chính trị. Nghị quyết số 05/NQ-TW ngày 1/11/2016, Hội nghị lần thứ tư Ban Chấp hành Trung ương Đảng (khóa XII) đề ra các giải pháp, trong đó có nội dung đẩy mạnh cơ cấu lại nông nghiệp gắn với xây dựng nông thôn mới, đề cập đến giải pháp phát triển mạnh công nghiệp chế biến sâu, chế biến tinh nông, lâm, thuỷ sản; đẩy mạnh thực hiện chương trình xây dựng thương hiệu nông sản Việt Nam; có chính sách phù hợp để phát triển và tiêu thụ đối với các nhóm sản phẩm xuất khẩu chủ lực…
Nhưng, vấn đề ở đây là mặc dù đã có không ít nghiên cứu đề xuất về các giải pháp giúp nông nghiệp và nông dân thoát cảnh ùn ứ sản phẩm, nhưng việc triển khai dường như chưa đủ hiệu quả và kịp thời. Vậy là cứ loanh quanh mùa nào giải cứu thức nấy, đến nỗi điệp khúc “giải cứu” cũng sắp đến lúc phải đặt lên bàn giải cứu.
Chính vì vậy, song song với việc giải cứu tức thì cho nông sản dựa vào sự chung tay của cộng đồng, cần lắm những hành động thiết thực và hiệu quả, để triển khai kịp thời chiến lược phát triển công nghiệp chế biến, trong đó vai trò của mỗi “nhà” đều được ràng buộc không chỉ bởi lợi ích mà còn bởi cam kết cho phát triển lâu dài. Cần tăng cường hơn nữa việc phát triển các ngành công nghệ vào dịch vụ nỗ trợ nông nghiệp, phát triển kinh tế tư nhân, khuyến khích sản xuất trong lĩnh vực nông nghiệp theo hướng chủ yếu dựa vào doanh nghiệp, hợp tác xã và trang trại quy mô lớn, ứng dụng công nghệ cao.