XÔ - MỸ NHIỀU LẦN KỀ VỰC CHIẾN TRANH HẠT NHÂN
Lịch sử chiến tranh hạt nhân bắt nguồn từ Chiến tranh Thế giới lần thứ hai, khi đó Mỹ lo ngại phát xít Đức có thể thâu tóm toàn bộ châu Âu rồi tấn công đến tận lãnh thổ Mỹ, do vậy Mỹ tích cực phát triển vũ khí sát thương hàng loạt, đồng thời nghiên cứu, chế tạo ra bom nguyên tử xuất phát từ “Kế hoạch Manhattan”. Tuy nhiên, tính đến nay, vũ khí hạt nhân mới được sử dụng trên thực tế tại Hiroshima và Nagasaki trong Thế chiến 2.
Sau Thế chiến 2, giai đoạn có nguy cơ xảy ra chiến tranh hạt nhân cao nhất là thời kỳ Chiến tranh Lạnh. Hai siêu cường đối địch là Liên Xô và Mỹ sở hữu phần lớn số vũ khí hạt nhân trên thế giới, khiến chiến tranh hạt nhân có nguy cơ bùng phát.
Quả bom nguyên tử Mỹ ném xuống Hiroshima năm 1945. |
Ngoài ra, tờ “Bưu điện Washington” đưa tin, một báo cáo thuộc diện tối mật của cơ quan tình báo Mỹ được giải mã vào tháng 10/2015 tiết lộ, vào tháng 9/1983, Liên Xô bắn hạ một chiếc máy bay chở khách của Hàn Quốc; tháng 11 năm đó NATO tổ chức diễn tập tại Trung tâm chỉ huy vũ khí hạt nhân. Khi đó người đứng đầu Liên Xô lo ngại rằng cuộc diễn tập này nhằm che đậy việc Mỹ phát động cuộc tấn công hạt nhân thực sự nhằm vào Liên Xô, dẫn đến việc Liên Xô triển khai hàng loạt động thái ứng phó chưa từng có, chiến tranh hạt nhân Xô - Mỹ cũng có nguy cơ bùng nổ vào thời điểm này.
Bãi phóng tên lửa nhằm vào Mỹ được Liên Xô xây dựng tại Cuba năm 1962. |
Ga Bắc Kinh thời điểm cuối năm 1959. |
Theo văn kiện tuyệt mật, 23 điểm ném bom trọng tâm (DGZ) tại Bắc Kinh bao gồm 2 nhà máy luyện thép, 1 nhà máy phát điện, 1 trung tâm kiểm soát của Chính phủ, 1 nhà máy cơ khí, 2 trung tâm chỉ huy không quân, 1 đại bản doanh lục quân, 1 đại bản doanh không quân, 2 trường quân sự, 2 kho bãi của không quân, 3 kho bãi kết hợp không quân và lục quân, 2 căn cứ lục quân, 2 mục tiêu tập trung đông dân cư, 2 ga tàu chính và 1 nhà máy sửa chữa thiết bị đường sắt.
Một số học giả về lịch sử quân sự cho biết, mặc dù trước Chiến tranh Thế giới lần thứ nhất, việc không được coi thường dân là mục tiêu đã trở thành thông lệ quốc tế, nhưng trong thực tế quân đội thường tùy cơ hành động. Trong các cuộc chiến, thông lệ trên thường bị gạt bỏ, oanh tạc các thành phố từng trở thành phương thức tác chiến tất yếu. Tấn công dân thường được coi là thủ đoạn quan trọng làm nhụt chí khí binh sĩ đối phương, cuối cùng khiến họ mất sức chiến đấu hoặc đầu hàng, giảm thiểu thời gian chiến tranh.
Mặc dù SAC lên kế hoạch tấn công thường dân, nhưng điều này không phù hợp với quy tắc hành xử nhất quán của lãnh đạo không quân Mỹ. Tấn công dân thường là hành vi vi phạm Luật Chiến tranh, đã được quy định rõ ràng tại “Quy tắc tác chiến trên không La Haye” năm 1923. Tuy nhiên, quy định chiến tranh tránh sát hại dân thường như thế mãi đến năm 1977 mới chính thức có hiệu lực qua “Công ước cấm sử dụng công nghệ làm thay đổi môi trường vì mục đích quân sự hoặc các mục đích thù địch khác” được ký kết tại Geneva, Thụy Sỹ.