Bí ẩn tấm vải liệm Chúa Jesus- Kỳ 1: Báu vật thành Lirey

Trong những năm 1350, hàng ngàn người hành hương đã đổ về Lirey, Pháp, chỉ để được nhìn thấy một vật thiêng liêng, được cho là tấm vải liệm thi thể Chúa Jesus khi người qua đời.

Trong những năm 1350, hàng ngàn người hành hương đã đổ về Lirey, Pháp, chỉ để được nhìn thấy một vật thiêng liêng, được cho là tấm vải liệm thi thể Chúa Jesus khi người qua đời. Những người hành hương được thuyết phục rằng, vật thể tôn kính đó là thật, bởi tấm vải lanh đó vẫn còn in mờ mờ hình ảnh một người đàn ông với những vết thương ở cổ tay và bàn chân, hậu quả của những cuộc tra tấn tàn bạo.

Bí ẩn tấm vải liệm Chúa Jesus- Kỳ 1: Báu vật thành Lirey ảnh 1

Chúa Jesus.

Tuy vậy, tính xác thực của “tấm vải liệm Chúa Jesus” hay còn gọi là “tấm vải liệm thành Turin” đã là đề tài gây tranh cãi trong nhiều thế kỷ qua. Đây chỉ là phiên bản giả của tấm vải liệm thực đã bị đốt cháy trong một vụ hỏa hoạn, hay đích thực là tấm vải đã bọc thi thể Chúa Cứu thế và hằn vết thi thể Chúa bởi sự phát tỏa năng lượng mạnh mẽ sau khi Chúa phục sinh?


Năm 70 sau Công nguyên (tức là 40 năm sau khi Chúa Jesus qua đời trên cây thánh giá), thành Jerusalem bị Đế quốc La Mã phá hủy. Truyền thuyết cho rằng, tấm vải liệm Chúa đã được mang tới Edessa (ngày nay là Urfa, Thổ Nhĩ Kỳ). Những cuộc săn lùng và khủng bố trong thế kỷ thứ 2 đã khiến người ta phải cất giấu tấm vải bí mật đằng sau những tường thành bao quanh thành phố. Năm 525, một trận lụt khủng khiếp đã tàn phá hầu hết Edessa, tấm vải được tìm thấy trong quá trình xây lại những tường thành bị sập và được gọi là Mandylion.


Năm 944, các đội quân của đế quốc Byzantine xâm chiếm Edessa, cướp Mandylion về Constantinople (nay là Istanbul) dâng lên Hoàng đế. Nhưng đến năm 1204, Constantinople bị xâm chiếm bởi cuộc Thập tự chinh thứ tư và Mandylion biến mất kể từ đó. Năm 1349, vào cuối cuộc chiến tranh 100 năm giữa Anh và Pháp, hiệp sĩ nổi tiếng của Pháp Geoffrey de Charny, đã viết thư gửi Giáo hoàng đề nghị được xây một nhà thờ ở Lirey, đồng thời tuyên bố ông đang sở hữu tấm vải liệm Chúa Cứu thế.

Bí ẩn tấm vải liệm Chúa Jesus- Kỳ 1: Báu vật thành Lirey ảnh 2

Tấm vải hằn rõ hình một người đàn ông với những vết thương ở chân tay và ảnh chụp lại phần đầu.

Mặc dù hầu hết mọi người chấp nhận tấm vải của Geoffroys chính là Mandylion, nhưng một số chuyên gia vẫn rất hoài nghi về nguồn gốc và tính xác thực của nó. Một trong những người có tiếng nói hoài nghi nhất là giám mục Pierre d’Arcis.


Dựa trên những bằng chứng thu thập được trong một cuộc điều tra, được khởi xướng bởi Giám mục Henri de Portiers, sau đó được tiếp quản bởi người kế nhiệm d’Arcis, họ có lý do để tin rằng tấm vải liệm là giả. Trong một bức thư gửi Giáo hoàng vào năm 1389, d’Arcis cho rằng, Geoffroy đã lừa gạt nhà thờ bằng một tấm vải được in hình một cách gian trá mà ông ta bịa ra đó là tấm vải liệm từng bọc thi thể Chúa Jesus. Họ cũng cho rằng, tấm vải là trọng tâm của một chiến dịch quảng bá công phu mà Geoffroy tiến hành, nhằm mục đích tăng doanh số các sản phẩm lưu niệm liên quan để kiếm lợi nhuận khổng lồ.


Đây là cáo buộc quan trọng đầu tiên về sự gian lận liên quan đến vải liệm Chúa Jesus, sau này được biết đến rộng rãi với cái tên “tấm vải liệm thành Turin”. Nhưng vào thời điểm bức thư được viết, Geoffroy đã qua đời được 33 năm và lý do khiến d’Arcis theo đuổi vụ việc là vì vào những năm 1380, tấm vải liệm bắt đầu được con trai của Geoffroy cho trưng bày để kiếm lợi nhuận.


Geoffroy II đã tìm đủ mọi cách để dẹp bỏ nỗ lực của d’Arcis, người phản đối trưng bày tấm vải liệm gây tranh cãi. Ông ta cố tình qua mặt giám mục địa hạt khi vượt cấp xin Hồng y giáo chủ cho phép trưng bày vải liệm. Mặc dù d’Arcis đã khiếu nại lên Vua Charles VI của Pháp và Giáo hoàng Clement VII, Geoffroy vẫn được quyền triển lãm tấm vải huyền bí với một số hạn chế do Giáo hoàng đưa ra, trong đó có việc cấm trưng bày tấm vải như một thánh tích.


Geoffroy II chấp nhận giới hạn đó và tiếp tục giới thiệu báu vật gia truyền của mình tới hàng ngàn tín đồ. Sau cái chết của Geoffroy II, tấm vải được truyền cho cháu gái của ông là Margaret, người đã cổ vũ tích cực hơn cho những tin đồn rằng vải liệm Chúa Cứu thế đúng là thật. Hầu hết mọi người đều tin điều đó, cho dù nhà thờ chưa bao giờ công nhận.


Vào nửa đầu thế kỷ 15, Margaret đề nghị các giáo sĩ ở Lirey cho phép di dời tấm vải liệm khỏi nhà thờ về lâu đài Montfort, nơi bà và người chồng thứ hai, bá tước Humbert de la Roche sinh sống. Margaret lo ngại chiến tranh và cho rằng tốt hơn hết là giữ vật báu ở ngay bên mình. Hơn nữa, tấm vải là vật gia truyền và bà tin rằng mình có quyền bảo vệ nó.


Nhà thờ Đức Bà Lirey cuối cùng cũng cho phép hai vợ chồng Margaret toàn quyền bảo quản tấm vải vào năm 1418 với điều kiện họ phải cam kết sẽ trả lại nó ngay khi không còn mối đe dọa chiến tranh. Năm 1438, bá tước La Roche tử trận. 5 năm sau, chiến tranh kết thúc, bà Margaret nuốt lời, không trả lại tấm vải về nhà thờ ở Lirey, mà thay vào đó, bà mang tấm vải đi trưng bày ở nhiều nơi, như Liege (Bỉ) hay Geneva (Thụy Sĩ). Bất kể Margaret có ý thương mại hóa tấm vải hay không, bà đã kiếm được rất nhiều tiền từ các tour trưng bày và giành được sự chú ý của tầng lớp thượng lưu, trong đó có Công tước và nữ Công tước xứ Savoy.

Bạch Đàn

Kỳ 2: Cuộc chu du của Thánh tích