Tổ quốc trên vai người Thuyền trưởng

Từng mảng khói đen bốc mù mịt, che kín ống khói tàu kiểm ngư KN-22. Hai động cơ ở mức “tiến 4” gầm rít. Phía đuôi tàu, nước biển xanh thẫm, quay tròn, chuyển thành màu trắng bạc sau những vòng xoáy hết tốc lực của cặp chân vịt...

Từng mảng khói đen bốc mù mịt, che kín ống khói tàu kiểm ngư KN-22. Hai động cơ ở mức “tiến 4” gầm rít. Phía đuôi tàu, nước biển xanh thẫm, quay tròn, chuyển thành màu trắng bạc sau những vòng xoáy hết tốc lực của cặp chân vịt. Chẳng coi tốc độ KN-22 vào đâu, chiếc tàu đầu kéo Hữu Liên 09 “hung thần” của đội tàu Trung Quốc hộ tống giàn khoan trái phép Hải Dương 981 vẫn lùi lũi tiến thẳng vào mạn trái KN-22 đầy thách thức...


Điểm tựa hậu phương


Gần 40 tuổi, nhưng người Thuyền trưởng quê Nghệ An ấy đã có đến 20 năm gắn bó với các vùng biển đảo của Tổ quốc. Chuyện đi biển dài ngày với anh Phúc giờ đã trở thành công việc hàng ngày, bởi KN-22 là một trong những con tàu có “thâm niên” bám biển của lực lượng Kiểm ngư Việt Nam, có những chuyến, Lê Minh Phúc cùng các kiểm ngư viên 8 tháng trời liên tục làm nhiệm vụ trên khắp các vùng biển của cả nước, chỉ về bờ tiếp liệu vài hôm rồi lại ra khơi.

Tổ quốc trên vai người Thuyền trưởng ảnh 1

Thuyền trưởng Lê Minh Phúc (cầm bộ đàm) và các kiểm ngư viên KN-22 trong giờ làm nhiệm vụ đấu tranh bảo vệ chủ quyền biển đảo.


Những tháng ngày cánh nhà báo chúng tôi cùng ăn, cùng ở, cùng làm nhiệm vụ trên tàu KN-22, thỉnh thoảng, Thuyền trưởng Phúc lại xòe điện thoại, khoe với chúng tôi những tấm hình vợ con từ hồi Tết Nguyên đán, anh về đón Tết cùng gia đình. Anh thủ thỉ: “Nghĩ cũng tội cho vợ mình, 2 lần sinh con, mình đều vắng nhà, đều phải nhờ ông bà nội ngoại. Toàn đến khi con 5 - 6 tháng mới nhìn thấy mặt bố”.


Vợ anh, chị Bùi Thị Hiền, một cô bạn học suốt thời phổ thông, kết quả của mối tình học trò, giờ là giáo viên tiểu học trường làng vùng quê Cao Sơn, Nghệ An. Một tay, chị nuôi hai đứa con ăn học, vừa chăm sóc mẹ chồng bị bệnh tiểu đường nặng, điều trị kiên trì 12 năm nay vẫn không thuyên giảm. “Chắc là trót yêu thì trót chịu, chứ cô ấy vất vả thế, nhưng suốt từ ngày yêu rồi lấy nhau, biết chồng theo nghề thủy thủ, cả đời đi biển nhưng dù có khó khăn, vất vả mấy, chưa bao giờ em nhận một lời ca thán nào từ cô ấy”, nghĩ cũng thiệt thòi cho cô ấy, anh ạ.


Hôm chia tay các anh, trong cái ôm siết chặt, Thuyền trưởng Lê Minh Phúc cẩn thận dặn dò chúng tôi: “Các anh về tuyên truyền khéo, đừng nói là em bị thương, kẻo bố mẹ và vợ con em ở nhà lại âu lo!”...


Mọi thử thách đều bằng không


Chuông báo động réo vang, tiếng thuyền trưởng KN-22 Lê Minh Phúc hét lên trong loa: “Toàn tàu giữ vị trí, mở loa tuyên truyền, chú ý đề phòng tàu Trung Quốc tấn công”. 30 m... 20 m... rồi 10 m, khi chỉ cách KN-22 hơn 5 m, “hung thần” Hữu Liên 09 bất chợt quay ngang, chếch mũi, chuyển hướng bám dọc theo thân tàu KN-22. Ngay lúc đó, chiếc vòi phun nước điều khiển điện cắm trên đầu cabin Hữu Liên 09 quay lia lịa, từng dòng nước mớm vòi bắt đầu xịt ra nhanh dần, mạnh dần rồi bất chợt phun hết tốc lực.

Nước bắn thành từng cục, rắn như đá, xối thẳng, rồi quệt đi, quệt lại vào các ô kính lái cabin KN-22. Tiếng kính vỡ, đồ đạc va đập loảng xoảng. Trong buồng chỉ huy, thuyền trưởng Lê Minh Phúc máu tuôn xối xả, tay phải ôm chặt bả vai trái, miệng thét lớn: Hai máy dừng, chuyển hướng 90 độ. Cố ôm chặt lấy cột la bàn, dõi theo chiếc đồng hồ điện tử quay dần sang hướng 90 độ cùng lúc “hung thần” Hữu Liên 09 giảm tốc, ngừng truy cản, người thuyền trưởng ngã vật xuống sàn cabin, ngất lịm vì mất quá nhiều máu.


Thuyền trưởng Lê Minh Phúc bị mảnh kính vỡ cắt ngang khu vực gần bả vai trái, vết thương thấu đến tận xương, 4 kiểm ngư viên khác bị thương vì kính vỡ găm vào thân thể. Đó là một buổi chiều cuối tháng 5/2014 - ngày thiệt hại nặng nhất của các kiểm ngư viên tàu KN-22 trong hơn 60 ngày đêm kiên cường bám biển, làm nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền biển đảo Tổ quốc tại khu vực quần đảo Hoàng Sa.


Ngay khi Trung Quốc hạ đặt giàn khoan trái phép Hải Dương 981, ngày 2/5 tàu KN-22 đã có mặt tại thực địa làm nhiệm vụ đấu tranh, tuyên truyền, đẩy đuổi. Tính đến thời điểm về bờ sửa chữa sau khi giàn khoan rút, dưới sự điều khiển - chỉ huy trực tiếp của Thuyền trưởng Lê Minh Phúc, tàu KN-22 đã có hơn 220 lần áp sát giàn khoan Hải Dương - 981, làm nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền, 8 lần bị các tàu Hải giám, Hải cảnh, Hải tuần Trung Quốc phun vòi rồng, 6 lần bị đâm va, cản phá gây hư hại nặng.


Nhớ lại những ngày tháng làm nhiệm vụ xua đuổi giàn khoan trái phép, Thuyền trưởng Lê Minh Phúc kể, hàng trăm lần áp sát, làm nhiệm vụ, nhưng lần tiếp cận giàn khoan gần nhất là ngày 4/5. Hôm đó, KN-22 tiến sâu vào khoảng cách 4,2 hải lý từ giàn khoan, các tàu Trung Quốc ồ ra, nối đuôi nhau thành hình vòng tròn, lập thành hàng rào ngăn cản. “Chúng tôi phải khôn khéo lựa luồng nước, dùng chiến thuật, tiếp tục cơ động tàu vào sâu thêm ở khoảng cách 3,7 hải lý, bắc loa tuyên truyền, yêu cầu Trung Quốc rút giàn khoan trái phép Hải Dương - 981. Lúc ấy, cái khối sắt thép khổng lồ - giàn khoan Hải Dương - 981 hiện lên rõ từng chi tiết trong tầm quan sát bằng mắt thường. Ngay tức thì, hàng loạt các tàu hải cảnh, hải giám của Trung Quốc điên cuồng lao đến từ mọi hướng, phun nước mù mịt, làm vỡ một số cánh cửa kính tàu, khiến 3 kiểm ngư viên bị thương”.


Trong suốt quá trình thực hiện nhiệm vụ, diễn biến hết sức phức tạp. Các tàu Trung Quốc đặc biệt là những tàu đầu kéo hết sức hung hăng, sẵn sàng đâm va, xịt vòi rồng tốc độ cao vào các tàu thực thi pháp luật của Việt Nam. Trong bối cảnh liên tục bị dồn nén, ức chế nhưng cùng với cả đội hình biên đội, Thuyền trưởng Lê Minh Phúc cùng các thuyền viên KN-22 vẫn khôn khéo, linh hoạt, không mắc mưu khiêu khích của các tàu Trung Quốc. Bằng những biện pháp tuyên truyền trên cơ sở pháp luật quốc tế, bằng chính nghĩa của dân tộc chuộng hòa bình, nhưng không khoan nhượng trước hành vi xâm phạm chủ quyền, các tàu thực thi pháp luật của Việt Nam vẫn kiên quyết bám trụ, không ngại đâm va, kiên trì đấu tranh bảo vệ chủ quyền Tổ quốc.


Gian nan, nguy hiểm là vậy, suốt quá trình tham gia chiến dịch, Thuyền trưởng Lê Minh Phúc vẫn kiên trì, cùng với anh em kiểm ngư viên trên tàu khắc phục mọi khó khăn, thiếu thốn để hoàn thành nhiệm vụ. Anh tâm sự: “Trước chủ quyền Tổ quốc bị xâm phạm, mọi thử thách như không còn giá trị. Trong mỗi chúng tôi, không có chỗ cho sự sợ hãi, chỉ có ý chí quyết tâm, sẵn sàng bám trụ đến cùng vì nhiệm vụ, vì đất liền yêu dấu. Mỗi lần đọc báo, nghe đài, hay tin đồng bào, chiến sỹ cả nước, cả các tổ chức quốc tế ủng hộ, hỗ trợ lực lượng thực thi pháp luật Việt Nam, chúng tôi cảm động lắm. Chính những nghĩa cử, những việc làm cao đẹp ấy của hậu phương là sự động viên, cổ vũ to lớn để chúng tôi vững lòng nơi đầu sóng, ngọn gió”.


Chưa hết những gian nan


Sau hơn hai tháng hạ đặt trái phép, Trung Quốc rút giàn khoan, KN-22 được lệnh về bờ sửa chữa những hư hỏng trong quá trình làm nhiệm vụ nhưng vẫn phải tập trung quân số, sẵn sàng ra khơi. Khó khăn chưa buông tha người thuyền trưởng can trường, cô con gái đầu lòng của anh, bé Lê Thị Ngọc Oanh 8 tuổi bỗng dưng đổ bệnh, phải nhập viện sau một trận đau đầu dữ dội kèm theo cơn co giật. Từ một cô bé nhanh nhẹn, hoạt bát, bé Ngọc Oanh không thể đứng lên đi lại được.

Vợ anh lại tất tả thay chồng, nghỉ việc, bồng con từ bệnh viện huyện đến bệnh viện tỉnh rồi ra Hà Nội, điều trị tại Khoa Thần kinh, Bệnh viện Nhi T.Ư với chẩn đoán ban đầu thần kinh ngoại biên. Sau 1 tuần nằm theo dõi, điều trị, Ngọc Oanh khá hơn, chị Hiền vui mừng đưa cô con gái nhỏ về quê, uống thuốc theo phác đồ điều trị. Trớ trêu thay, chỉ được vài ngày, Ngọc Oanh lại đau lại, đầu nhức dữ dội, chân lại khịu xuống, không bước đi nổi. Hai mẹ con lại bồng bế nhau lên khoa Thần kinh bệnh viện Nhi nhưng lần này, bệnh viện đầu ngành nhi khoa cả nước cũng chưa thể tìm ra nguyên căn bệnh của bé nên chỉ có thể khuyên hai mẹ con về nhà theo dõi tiếp.

Lo lắng, sốt ruột trước ngày khai trường sắp đến, Ngọc Oanh vẫn liên tục đau đầu quằn quại. Ứa nước mắt nhìn con đau đớn, chồng thì vẫn không thể rời tàu trách nhiệm phải ứng trực, sẵn sàng chờ lệnh ra khơi thực hiện nhiệm vụ mới, nhờ mấy nhà báo thân quen với anh Phúc và những tấm lòng thảo thơm của bạn đọc chắp nối, chị Hiền lại tay xay xách nách mang, bồng con ra Khoa Thần kinh Bệnh viện Bạch Mai điều trị.

Mỗi lần chuyện trò, thăm hỏi, tâm sự với chúng tôi, vợ chồng anh chị chỉ có một mong ước lớn nhất lúc này là sao cho con sớm lành bệnh, trở lại học tập để cha mẹ yên tâm công tác…

Bài và ảnh: Quang Vũ