Sống trong bóng tối
Mất hơn một giờ đồng hồ di chuyển trên Sông Năng, một nhánh đổ ra hồ Ba Bể (Bắc Kạn) bằng xuồng (phương tiện di chuyển duy nhất ở nơi đây) chúng tôi mới đặt chân đến trạm thủy văn Đầu Đẳng.
Trạm Thủy văn Đầu Đẳng nằm trong sâu trong khu vực vườn quốc gia Ba Bể. Để đi được đến trạm phải đi thuyền mất hơn một giờ đồng hồ. |
Không có điện, nước sạch, mọi sinh hoạt của các cán bộ nơi đây rất vất vả. |
Tự nuôi gà, trồng rau để có thức ăn tươi. |
Quan trắc viên Nông Quốc Tuấn, dân tộc Tày cho biết, những ngày lũ là những ngày vất vả nhất, ngoài việc trực ca thường xuyên, liên tục thì quan trắc thủy văn cũng gặp vô vàn khó khăn trên thực địa. Muốn đo được mực nước thì bắt buộc các cán bộ phải giữ thuyền vào dây cáp rồi kéo ra giữa sông. “Có những hôm bão to, thuyền bị mắc gỗ chìm phải chặt dây cáp hoặc chặt “cá sắt” (dụng cụ thả ngầm để đo mực nước) rồi đo lại từ đầu. Dù có sự cố thì cũng phải đảm bảo một giờ truyền tin một lần”, quan trắc viên Nông Quốc Tuấn cho biết.
Các quan trắc viên đo mực nước trên sông. |
Vì ở nơi khó khăn và chiếm vị trí quan trọng nên trạm được xây kiên cố với 2 tòa nhà xây dựng theo mô hình nhà chống lũ để mùa lũ nước dâng lên mấp mé sàn nhà thì anh em vẫn đảm bảo thực hiện công việc. Cũng chính vì lúc xây dựng chưa tính toán kỹ thế nên anh em tự làm cây cầu khỉ bằng tre nứa để thông hai nhà, tiện đi lại mùa lũ.
Vất vả, gian nan là vậy nhưng khi hỏi có bao giờ chán nghề chưa thì các quan trắc viên trẻ tuổi ở đây đều lắc đầu quả quyết, đó là nghề họ đã chọn và không hề ân hận. Niềm vui của họ là đem đến thông tin, cảnh báo kịp thời cho mọi người về những thời tiết bất thường.
Địu con đo khí tượng trong đêm
Rời trạm thủy văn Đầu Đẳng, chúng tôi đến với Trạm khí tượng chợ Rã (Bắc Kạn), đây là trạm khí tượng khá đặc biệt, khi chỉ có hai nhân viên đều là nữ và là hai mẹ con chi Nguyễn Thị Tính và con gái Ma Thị Minh Hảo.
Căn phòng làm việc cũng là nơi sinh hoạt trong mỗi ca "ốp" hàng ngày của mẹ con chị Tính. |
Khoảng thời gian 25 năm làm quan trắc viên của mình, chị Tính không thể đo đếm được mình đã trải qua bao nhiêu khó khăn vất vả. Nhưng có những kỷ niệm mà có lẽ cả đời chị sẽ không bao giờ quên. “Cái vất vả nhất của khí tượng là phải đo đạc cả ban đêm, nhất là những hôm mưa bão hay thời tiết thất thường thì phải đo 1 tiếng 1 lần để cập nhật thông tin. Hồi đó, con gái tôi chưa đầy 1 tuổi, đêm ngủ không thấy mẹ là khóc nên làm ca đêm tôi cũng phải mang con đến trạm, 1 giờ sáng đi “ốp” phải địu con trên lưng lên đài khí tượng. Nhiều hôm con theo mẹ lên trạm, chơi loanh quanh rồi té ngã lúc nào không biết. Thương con mà cũng không biết làm cách nào khác”, chị Tính kể.
Chị Nguyễn Thị Tính truyền kinh nghiệm về nghề khí tượng cho con gái. |
Cũng chính vì được theo chân mẹ “đếm gió, đo mưa” từ nhỏ mà Ma Thị Minh Hảo đã có niềm đam mê với nghề khí tượng tự lúc nào không hay. Thế nên khi thi đại học, em quyết định thi vào trường Đại học Tài nguyên và Môi trường để nối nghiệp mẹ.
Khi Hảo ra trường cũng là lúc trạm khí tượng chợ Rã thiếu nhân lực, em được nhận về làm nhân viên hợp đồng, làm “đồng nghiệp” của mẹ. Mới thực sự trở thành nhân viên khí tượng được một thời gian ngắn nhưng Hảo cũng đã có những kỷ niệm “để đời”. “Cột gió cách mặt đất 12 mét nên rất hút sét. Hôm đó, mưa bão, sét đánh vào cột gió rồi theo đường truyền về phòng làm việc, một số máy móc bị hỏng, điện thoại bàn cũng bị cháy, em phải lấy điện thoại di động gọi về trung tâm chuyển số liệu, vừa gọi cũng vừa nơm nớp bị sét đánh”, Hảo chia sẻ.
Khi được hỏi, nghề này tương đối vất vả đối với nữ giới, nhưng tại sao lại quyết tâm theo? Hảo cười giòn nói, chứng kiến mẹ em làm nghề từ bé, em hoàn toàn hiểu những khó khăn khi con gái theo nghề khí tượng. Thế nhưng đam mê vẫn là đam mê, vất vả nhưng em vẫn thích làm nghề này.
Nỗi vất vả và tình yêu nghề của những người làm khí tượng thủy văn bất giác làm tôi nhớ đến truyện ngắn “Lặng lẽ Sa Pa” của nhà văn Nguyễn Thành Long, viết về cuộc sống của 1 cán bộ khí tượng trẻ, sống một mình trên đỉnh núi, âm thầm làm công việc đo gió, mưa, nắng phục vụ chiến đấu, sản xuất. Họ có một điểm chung, đó là dù công việc âm thầm, vất vả, gian nan đến đâu thì vẫn luôn nở nụ cười rất đỗi lạc quan, và quan trọng, là tình yêu nghề không hề bị lay động, đó là điều trân quý nhất.