Điện hạt nhân có thể cứu sống hàng triệu người nhờ giảm ô nhiễm không khí

Theo một nghiên cứu mới từ Cục Nghiên cứu Kinh tế Quốc gia Mỹ (NBER), việc hạn chế phát triển điện hạt nhân sau thảm họa Chernobyl năm 1986 đã gián tiếp gây ra nhiều tổn thất về sinh mạng do ô nhiễm không khí từ các nhà máy nhiên liệu hóa thạch.
Chú thích ảnh
Nhà máy hạt nhân của Pháp ở Dampierre-en-Burly. Ảnh: AFP/TTXVN

Nghiên cứu cho thấy sau sự cố Chernobyl, việc xây dựng các nhà máy điện hạt nhân mới gần như đình trệ. Nếu xu hướng phát triển trước đó được duy trì, riêng Mỹ có thể đã xây dựng thêm 170 lò phản ứng. Thay vào đó, hiện nay điện hạt nhân chỉ đóng góp 20% sản lượng điện của Mỹ, chủ yếu từ các lò phản ứng nước nhẹ được xây dựng từ nhiều thập kỷ trước.

Các nhà kinh tế ước tính mỗi nhà máy điện hạt nhân được xây dựng có thể cứu được hơn 800.000 năm tuổi thọ nhờ giảm ô nhiễm không khí. Trên toàn cầu, việc giảm 389 nhà máy điện hạt nhân sau Chernobyl đã khiến các quốc gia mất đi 318 triệu năm tuổi thọ dự kiến, trong đó riêng Mỹ mất 141 triệu năm.

So sánh với tác động của ô nhiễm không khí, các số liệu về tử vong liên quan đến điện hạt nhân thấp hơn đáng kể. Sự cố Three Mile Island ở Mỹ năm 1979 không gây thương vong, thảm họa Fukushima 2011 ở Nhật chỉ dẫn đến một ca tử vong do phóng xạ nhiều năm sau đó. Tại Chernobyl, vụ nổ lò phản ứng khiến 2 công nhân thiệt mạng và 47 nhân viên cứu hộ sau đó tử vong do phơi nhiễm phóng xạ.

Ủy ban Khoa học về Ảnh hưởng của Bức xạ Nguyên tử của Liên Hợp Quốc năm 2018 cũng xác nhận phần lớn người dân trong vùng nhiễm xạ Chernobyl "chỉ tiếp xúc với mức phóng xạ tương đương hoặc cao hơn một chút so với mức nền tự nhiên hàng năm" và "không cần lo ngại về hậu quả sức khỏe nghiêm trọng".

Trong khi đó, theo Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) và Viện Đánh giá Số liệu Y tế của Mỹ, ô nhiễm không khí gây ra 4,2-4,5 triệu ca tử vong sớm mỗi năm trên toàn cầu. Riêng tại Mỹ, ô nhiễm từ nhiên liệu hóa thạch gây ra 194.000 ca tử vong sớm, tương đương mất 5,7 triệu năm tuổi thọ hàng năm.

Các nhà nghiên cứu kết luận rằng nếu xu hướng phát triển điện hạt nhân không bị gián đoạn sau Chernobyl, mức độ ô nhiễm không khí có thể đã thấp hơn đáng kể, mang lại những lợi ích sức khỏe quan trọng cho cộng đồng.

Thanh Tùng (TTXVN)

Dành cho bạn

Khi cuộc đua AI làm gia tăng lo ngại về mối đe doạ với nhân loại

Khi cuộc đua AI làm gia tăng lo ngại về mối đe doạ với nhân loại

Cuộc đua trí tuệ nhân tạo (AI) đang tăng tốc, trong khi cạnh tranh có nguy cơ khiến các doanh nghiệp xem nhẹ an toàn, làm gia tăng những rủi ro khó kiểm soát. Diễn biến này đặt ra yêu cầu đối với Việt Nam trong thực hiện Nghị quyết 57: phát triển và làm chủ AI phải song hành với xây dựng năng lực quản trị, kiểm soát và bảo đảm an toàn.
Tìm giải pháp kéo dài tuổi thọ phù điêu Mậu Thân 1968

Tìm giải pháp kéo dài tuổi thọ phù điêu Mậu Thân 1968

Nắng nóng, độ ẩm và nước mưa có thể âm thầm tác động đến bức phù điêu bằng đồng tại Khu truyền thống cách mạng cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968. Từ những vị trí dễ hư hỏng được nhận diện, nhóm nghiên cứu đề xuất giải pháp theo dõi và bảo trì chủ động nhằm kéo dài tuổi thọ công trình..
TP Hồ Chí Minh cụ thể hóa Nghị quyết 57 - Bài cuối: Thu hút nhân tài, tạo động lực mới

TP Hồ Chí Minh cụ thể hóa Nghị quyết 57 - Bài cuối: Thu hút nhân tài, tạo động lực mới

Để khoa học, công nghệ và đổi mới sáng tạo trở thành động lực tăng trưởng, TP Hồ Chí Minh đang đặt trọng tâm vào một nguồn lực có tính quyết định: con người. Từ chính sách thu hút chuyên gia đến việc tạo môi trường để người giỏi giải quyết những bài toán lớn, Thành phố đang từng bước tìm cách biến tri thức thành năng lực đổi mới và giá trị cụ thể.
TP Hồ Chí Minh cụ thể hóa Nghị quyết 57 - Bài 2: Khi khoảng cách từ phòng nghiên cứu đến thị trường được rút ngắn

TP Hồ Chí Minh cụ thể hóa Nghị quyết 57 - Bài 2: Khi khoảng cách từ phòng nghiên cứu đến thị trường được rút ngắn

Nếu các cơ chế mới là “đường băng” để khoa học, công nghệ và đổi mới sáng tạo "cất cánh" thì thị trường mới là nơi quyết định công nghệ có tạo ra giá trị hay không. TP Hồ Chí Minh đang tìm cách rút ngắn khoảng cách từ phòng nghiên cứu đến doanh nghiệp, từ ý tưởng đến sản phẩm, qua đó biến nguồn lực tri thức thành một động lực tăng trưởng thực chất.