Theo thống kê của Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội, hiện có 14 câu lạc bộ (CLB) và nhóm ca trù đang hoạt động trên địa bàn Thủ đô, có 220 người có thể trình diễn và 50 người có đủ khả năng truyền dạy. Hà Nội cũng là nơi có nhiều CLB ca trù nổi tiếng như CLB ca trù Thái Hà, giáo phường ca trù Thăng Long, CLB ca trù Lỗ Khê, CLB ca trù Đông Trữ, Ngãi Cầu, Chanh Thôn… Các CLB Ca trù vừa lưu giữ hơn 30 thể cách, điệu múa cổ, vừa sáng tác thêm hàng chục làn điệu mới, nhằm đáp ứng nhu cầu của người nghe.Với con số này, Hà Nội hiện đang đã trở thành một trong những địa phương sở hữu nhiều CLB ca trù cũng như nhiều nghệ nhân nhất trong số 15 tỉnh, thành có ca trù hiện nay. Thời gian qua, Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội đã tổ chức Liên hoan ca trù mở rộng (Liên hoan ca trù lần 2); tổ chức hội thảo, tọa đàm về giải pháp bảo tồn ca trù trên địa bàn Hà Nội; bước đầu có hỗ trợ trang thiết bị âm thanh cho các CLB hoạt động. Tại Liên hoan ca trù toàn quốc 2014, Sở đã tổ chức cho các CLB tham gia, đoàn Hà Nội là đơn vị có số lượng CLB hoạt động đông nhất và là đơn vị đạt nhiều giải nhất trong liên hoan. Bên cạnh đó, hầu hết các CLB ca trù ở Hà Nội đều mở lớp truyền dạy ca trù cho những ai có nhu cầu theo học, một số CLB còn tổ chức biểu diễn định kỳ để phục vụ du khách trong và ngoài nước. Song, đến nay, ca trù vẫn nằm trong diện di sản cần được bảo vệ khẩn cấp, bởi sự phát triển này chủ yếu dựa vào các nghệ nhân. Bà Nguyễn Thị Ngoan (Chủ nhiệm CLB Ca trù Chanh Thôn) cho biết, khoảng thời gian trước và sau khi ca trù được UNESCO công nhận là di sản, CLB ca trù Chanh Thôn rộn ràng lắm, nhưng rồi càng ngày, phong trào càng tẻ dần đi. Lý do là vì người dân thấy ca trù không được Nhà nước cũng như chính quyền địa phương quan tâm, người dạy, người học đều không có chế độ đãi ngộ gì, các lớp ca nương, trống chầu, kép đàn đào tạo ra không được sử dụng vào việc gì, phục vụ ai, lúc nào ở đâu… nên ngày càng có ít người tham gia sinh hoạt. Nghệ nhân ca trù Phạm Thị Huệ, Chủ nhiệm Giáo phường ca trù Thăng Long kể, nhiều năm qua, Giáo phường đã tự bỏ tiền túi dạy miễn phí cho các lớp trẻ, đã có nhiều em thành nghề. Tuy nhiên, kinh phí cũng có hạn, và cũng đã đến lúc cạn kiệt, nếu nhà nước không vào cuộc, hỗ trợ để đào tạo những lớp nghệ nhân kế cận, thì dù tâm huyết đến mấy, chúng tôi cũng khó lòng tiếp tục truyền dạy. Thêm vào đó, các nghệ nhân ca trù vẫn chưa thể sống được bằng nghề, nên dù mất rất nhiều thời gian, công sức và tiền của để đào tạo được một người biết hát ca trù, nhưng sau khi học xong, đa phần các em chuyển sang làm nghề khác để kiếm sống. Cải biên để “nuôi” khán giả Nhiều ý kiến cho rằng, để bảo tồn và phát huy giá trị ca trù, nhà nước cần có một chiến lược bảo tồn loại hình nghệ thuật này với những định hướng và mục tiêu cụ thể, có những chính sách đãi ngộ thỏa đáng với các nghệ nhân, những người có công gìn giữ, bảo tồn ca trù. Bên cạnh việc kiểm kê và tổ chức Liên hoan ca trù, cần quan tâm đến việc xây dựng không gian để các nghệ nhân trình diễn, giới thiệu nghệ thuật này đến công chúng, đào tạo các nghệ nhân kế cận…
Tiết mục hát "chữ Nhàn" do Nghệ nhân Nguyễn Phú Đẹ (phải) và ca nương Ngọc Chiêm thuộc Câu lạc bộ Dân Chủ, huyện Tứ Kỳ, tỉnh Hải Dương trình diễn. Ảnh: Mạnh Tú - TTXVN |