Các gia đình Australia thương thích đông con. |
Luật và cuộc sống Bốn năm trước, Ross Hunter phát hiện thực ra mình là sản phẩm thụ tinh nhân tạo. Ở tuổi 36 hiện nay, anh vẫn muốn biết về người cha sinh học của mình. Hunter tâm sự anh có thể vui sống mà không cần biết về nguồn gốc, nhưng bản năng vẫn khiến anh muốn tìm gặp người mà trông mình rất giống người đó. Chỉ đơn giản là vậy.Mong muốn của Hunter rất khó thực hiện vì tại Australia, luật pháp từng quy định bảo mật mọi thông tin về người hiến tinh trùng. Đó là để bảo vệ quyền của người hiến tặng và tránh những rắc rối nảy sinh về sau. Chính vì vậy, khả năng tìm ra người hiến tặng tinh trùng ở Australia phụ thuộc vào thời điểm khi nào và ở đâu người ta nhận tinh trùng. Nếu nhận sau năm 1988 ở bang Victori, người nhận có thể tìm thấy thông tin về người cho. Ở các bang còn lại, những hướng dẫn chấm dứt việc hiến tặng ẩn danh được thực hiện vào khoảng năm 2000. Bang New South Wales ban hành luật về vấn đề này năm 2010.Vậy là lại xuất hiện sự bất công đối với những người sinh ra trước khi quy định có hiệu lực và những người sinh ra sau đó. Chị Lauren Burn, 29 tuổi tâm sự: “Tôi cảm thấy như bị mất quyền công dân, quyền mà ai cũng bảo rằng tôi không cần quan tâm đến nữa. Nhưng biết được nguồn gốc của mình quan trọng lắm chứ”. Năm 2012, Ủy ban cải cách luật pháp bang Victoria đề nghị cho phép công bố tung tích của cả những người hiến tặng tinh trùng ở giai đoạn trước. Tuy nhiên, chính phủ không nhất trí với đề nghị này, cho rằng thông tin chỉ được công bố khi có sự đồng ý của người hiến tặng. Bang New South Wales hiện đang trong tiến trình tương tự và cuộc tranh cãi xung quanh vấn đề này đang ngày một leo thang.Vấn đề là nếu không công bố, rất có thể xảy ra trường hợp anh chị em cùng bố lấy nhau, từ đó sinh ra nguy cơ bệnh tật và suy yếu gen. Nhưng công bố cũng khó vì thông thường người hiến tặng không muốn công khai tên tuổi, sợ phức tạp về sau này. Chính vì vậy, chính quyền các bang đều rất cân nhắc khi ban hành luật, sao cho vừa đảm bảo quyền của “những đứa con sinh học” được biết về người cha của mình, vừa ngăn chặn những tranh chấp có thể nảy sinh từ mối quan hệ này.Người Australia cũng thích việc mướn đẻ con. Nhưng tại đây, đẻ thuê là bất hợp pháp. Trước đây, người Australia thường rủ nhau tới Ấn Độ, nơi ngành công nghiệp đẻ thuê không được kiểm soát và đã cho ra đời hàng trăm em bé từ việc đẻ thuê cho người Australia mỗi năm. Tuy nhiên, luật ở Ấn Độ đã thay đổi trước Giáng sinh năm ngoái, theo đó những người đơn thân, người đồng tính và các cặp vợ chồng chưa kết hôn không được ủy nhiệm việc đẻ thuê. Những người Australia phải có thị thực y tế và chính phủ Ấn Độ cũng quy định chính xác những người được cấp visa này là những cặp vợ chồng đã cưới nhau ít nhất 2 năm thì mới được đặt vấn đề đẻ thuê. Luật được thắt chặt tại Ấn Độ khiến các gia đình trẻ ở Australia đổ xô đi tìm “cửa” khác vừa rẻ vừa thuận tiện. Điều này cũng góp phần khiến các đường dây để thuê ngày càng phình to. Thực tế, đã xảy ra các trường hợp đẻ thuê sinh đôi nhưng người thuê chỉ nhận một, hay bên thuê không muốn nhận đứa trẻ nữa vì một lý do nào đó (ngay từ khi đứa trẻ chưa ra đời), buôn người và buôn nội tạng người thông qua hình thức mướn đẻ... Do đó, có quy định để bảo vệ công dân trước những vấn đề có thể phát sinh từ việc mang thai hộ là điều mà mỗi quốc gia cần làm, dù luật trong nước có cho phép đẻ thuê hay không.Đỗ Vân