Huyện miền núi Minh Hóa, tỉnh Quảng Bình có nhiều lợi thế phát triển nghề nuôi ong lấy mật. Đây đang là nghề góp phần nâng cao đời sống kinh tế, xóa đói giảm nghèo cho người dân nhiều địa phương. Song hiện nay, việc xây dựng thương hiệu, tìm đầu ra tiêu thụ sản phẩm mật ong đang gặp nhiều khó khăn.
Cao Bằng là tỉnh miền núi, có thiên nhiên ưu đãi với khí hậu mát mẻ, diện tích rừng lớn, rất thuận lợi để phát triển nghề nuôi ong. Cao Bằng hiện có trên 330.000 ha rừng tự nhiên và hàng chục nghìn ha rừng trồng phân tán; hơn 300 hộ nuôi ong (quy mô từ 20 đến 300 đàn), sản lượng mật khai thác đạt 900.000 lít/năm.
Lai Châu hiện có trên 487.000 ha rừng với tỷ lệ che phủ đạt 51,5%. Tận dụng tiềm năng dưới tán rừng, ngoài phát triển dược liệu và bảo vệ rừng để hưởng thụ tiền chi trả dịch vụ môi trường rừng, nhiều hộ dân trên địa bàn tỉnh Lai Châu đã phát triển nghề nuôi ong lấy mật. Hướng đi này đang trở thành hướng đi tiềm năng của nhiều hộ dân và địa phương trong tỉnh.
Tỉnh Đắk Lắk đang hướng dẫn các nông hộ nuôi ong thực hiện nhiều biện pháp tích cực trong việc nâng cao năng suất, chất lượng ong mật nhằm đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm, đạt tiêu chuẩn xuất khẩu, tăng thu nhập cho các hộ nuôi ong.
Mật ong Bạc hà là sản vật mang tính đặc trưng của vùng Cao nguyên đá Đồng Văn. Chất lượng loại mật ong này vừa thơm ngon lại tốt cho sức khỏe, mang lại giá trị kinh tế cao cho người nuôi, với giá bán bình quân trên thị trường hiện nay giao động từ 400 đến 600 nghìn đồng/lít. Tuy nhiên, để phát triển nghề nuôi ong lấy mật đòi hỏi cấp ủy, chính quyền địa phương cần quan tâm quy hoạch, phát triển vùng trồng hoa, nuôi ong; coi nghề nuôi ong là nghề chính trong phát triển kinh tế, XĐGN cho người dân địa phương.