Tỉnh Kon Tum là địa phương còn giữ được độ che phủ của rừng lớn nhất cả nước, nguồn ngân sách cấp cho công tác quản lý và bảo vệ rừng hàng năm rất lớn. Là địa phương nghèo, thời gian trước năm 2011, nguồn kinh phí chi cho công tác quản lý, bảo vệ rừng rất khó khăn, nhiều đơn vị không đủ kinh phí để hoạt động, nợ lương, nợ bảo hiểm là thực trạng chung của ngành lâm nghiệp tỉnh. Nhưng từ khi triển khai thực hiện chính sách chi trả dịch vụ môi trường rừng, bài toán nguồn kinh phí chi cho công tác bảo vệ rừng cho các đơn vị lâm nghiệp, cộng đồng dân cư đã được giải. Gánh nặng kinh phí chi cho công tác quản lý, bảo vệ rừng từ nguồn ngân sách địa phương cũng được giảm tải.
Sau khi Tuần tin tức số 45 đăng chuyên đề “Cộng đồng cần được hưởng lợi từ rừng”, nhiều ý kiến đã đồng tình việc bảo vệ và phát triển rừng là nhiệm vụ then chốt của cả hệ thống chính trị và cộng đồng dân cư.
Sáng 14/8, tiếp tục chương trình phiên họp thứ 13, Ủy ban Thường vụ Quốc hội cho ý kiến về một số vấn đề còn có ý kiến khác nhau của dự thảo Luật Bảo vệ và phát triển rừng (sửa đổi) và Luật Thủy sản (sửa đổi).
Sáng 19/6 tại hội trường Nhà Quốc hội, các đại biểu thảo luận về dự thảo Luật Bảo vệ và phát triển rừng (sửa đổi). Nhiều ý kiến băn khoăn khi dự thảo chưa quy định rõ trách nhiệm bảo vệ rừng, đồng thời thống nhất đề nghị đổi tên dự luật thành Luật Lâm nghiệp.
Chi cục Kiểm lâm tỉnh Tuyên Quang cho biết, trong quý I năm 2017, các cơ quan chức năng của tỉnh đã phối hợp kiểm tra, phát hiện, lập biên bản xử lý 135 vụ vi phạm Luật Bảo vệ và Phát triển rừng (giảm 22 vụ so với cùng kỳ 2016); trong đó xử lý hành chính 131 vụ, xử lý hình sự 4 vụ.
Để lâm tặc lộng hành là có tội với dân, với nước. Vì thế, cần tạo hành lang pháp lý để các cơ quan công quyền xử lý, ngăn chặn vấn đề này theo hướng trao quyền mạnh hơn cho kiểm lâm.