Sống cho ra con người
Nhà báo Đỗ Doãn Hoàng. |
Sự tử tế đáng trân quý nhất, chính là cuộc gặp gỡ với những nhân vật ở Việt Nam, “những kẻ lưu lạc từ mái ấm gia đình bị ném ra hè phố”. Để thêm nhiều lần nữa, nhà báo Đỗ Doãn Hoàng lại khôn nguôi trăn trở, thương cảm cho những người già sống vất vưởng, co ro trong những tấm chăn mỏng khi đèn đường đã tắt; những em bé, phụ nữ bị lạm dụng... rồi họ sẽ ra sao?
Tất cả, dù là kỳ quan thiên nhiên hay do con người tự tạo ra, đẹp đến mê hoặc và trường tồn, lôi kéo du khách đến rồi khi còn chưa kịp về đã mong có ngày quay trở lại, đều được nhận diện là “sự tử tế”. Tử tế trong cách làm du lịch, tử tế trong cách đối đãi với du khách để họ sẵn sàng móc hầu bao dù tốn bao nhiêu đi nữa mà rất vui vẻ và cảm thấy “đáng đồng tiền bát gạo”; đặc biệt là tử tế trong đối đãi với thiên nhiên.
“Người Hàn Quốc luôn tỏ ra nâng niu các giá trị thiên nhiên do bàn tay con người chăm bẵm mà có. Và du lịch của họ đã hốt bạc nhờ sự công phu đầu tư từ ý tưởng rất nhân văn cho đến sự tử tế với môi trường một cách bài bản kia”, “Rất lãng mạn và tử tế. Họ trồng cho họ, trước khi tính đến việc hoa tỏa hương và tạo ra mật ngọt quyến rũ du khách đem tiến tới tiêu xài ở xứ kim chi” (Sang Hàn Quốc mà mua núi lửa); “Tử tế với thiên nhiên, với họ, đã như là một thứ tôn giáo” (Hơi ấm ở Lục Địa Đen); vì sao Thụy Sỹ giữ được những hồ nước xanh thế, đẹp đến ảo mộng, bởi “Họ thượng tôn giá trị vốn có của vỏ trái đất một cách tinh tế và tử tế.
Cái đó phải học mới làm được. Cái đó lắm tiền kiểu trọc phú cũng chả làm được, huống nữa mà đã nghèo lại còn sân si chẳng cầu tiến” (Thụy Sỹ, núi trắng hồ xanh, chỉ ghé thăm thôi, thì tiếc lắm!) hay “Người thành phố này rất có trách nhiệm với vẻ đẹp không tì vết của quê mình. Tôi và họ cùng hiểu rằng, sự tử tế đó sẽ giúp “con gà đẻ trứng vàng” (kinh doanh du lịch) bước ra” (khi nói về thị trấn Thiên thần ở Thụy Sỹ - nơi mà rừng sạch tinh tươm, bà con không vứt rác bừa bãi bao giờ)... Điều này đáng để du lịch Việt Nam suy ngẫm.