Nestle tăng đầu tư vào Inđônêxia

Hàng triệu người nghèo ở Inđônêxia chỉ cần 1.000 rupiah là có thể mua được một gói nhỏ Milo bột sôcôla để bổ sung dinh dưỡng...

Hàng triệu người nghèo ở Inđônêxia chỉ cần 1.000 rupiah là có thể mua được một gói nhỏ Milo bột sôcôla để bổ sung dinh dưỡng, trong khi những người khá giả hơn có thể chọn sữa bột trẻ em Dancow Nutrigold giá 40.000 rupiah. Các sản phẩm này đều do hãng thực phẩm và giải khát toàn cầu khổng lồ Nestle của Thụy Sỹ sản xuất.

Trong nỗ lực mở rộng sự hiện diện tại Inđônêxia, một trong những thị trường tiêu dùng phát triển nhanh nhất trên thế giới, Nestle mới đây đã đầu tư 200 triệu USD để xây dựng một nhà máy mới ở Karawang, Tây Java, dự kiến bắt đầu hoạt động trong năm 2013. Giám đốc điều hành Paul Bulcke cho biết thị trường Inđônêxia rất quan trọng đối với Nestle, với doanh thu đạt khoảng 1 tỷ USD/năm và luôn tăng trưởng ở mức hai con số.

Ông Paul Bulcke lưu ý rằng các thị trường mới nổi chiếm khoảng 80% dân số thế giới và có tầng lớp trung lưu đang phát triển nhanh, trong khi tốc độ tăng trưởng tại các thị trường phát triển đang chậm lại. Hiện nay, các thị trường đang phát triển đóng góp tới 40% doanh thu toàn cầu và tỷ lệ này được dự báo sẽ nhanh chóng tăng lên 50% trong vài năm tới, do các thị trường đang phát triển tăng trưởng trung bình 13-14%/năm, còn các thị trường phát triển chỉ tăng trưởng 4-5%.

Một trong những bí quyết thành công ở mọi nơi của Nestle là hãng luôn kết hợp giữa thị hiếu địa phương, nhu cầu dinh dưỡng và những nghiên cứu, phát triển của hãng. Chẳng hạn, sản phẩm sữa của Nestle bán tại Inđônêxia, ngoài những chất dinh dưỡng cần thiết còn được gia tăng hàm lượng sắt, vì số đông trẻ em "quốc gia vạn đảo" thiếu sắt.

Nestle không phải là hãng thực phẩm và giải khát duy nhất đầu tư mạnh vào Inđônêxia. Chẳng hạn, Unilever cũng vừa thông báo kế hoạch đầu tư 600 triệu USD vào một số dự án tại đây trong giai đoạn 2012-2013, bởi Inđônêxia là một thị trường có tiềm năng rất lớn với thu nhập bình quân đầu người dự kiến tăng lên 4.000 USD/năm so với mức 3.500 USD/người năm 2011.

TTXVN/ Tin Tức

Dành cho bạn

Đánh thức hành lang kinh tế miền Trung - Tây Nguyên - Bài cuối: Những tuyến đường đến các cực tăng trưởng mới

Đánh thức hành lang kinh tế miền Trung - Tây Nguyên - Bài cuối: Những tuyến đường đến các cực tăng trưởng mới

Cao tốc, sân bay và cảng biển tạo lợi thế tiếp cận, nhưng dòng vốn chỉ ở lại nơi có đất sạch, điện, nước, nhân lực, môi trường và thủ tục đủ tin cậy. Từ Vân Phong, Nhơn Hội, Buôn Ma Thuột đến Liên Chiểu và các đô thị dọc cao tốc Lâm Đồng, miền Trung - Tây Nguyên đang hình thành nhiều điểm hội tụ mới. Thách thức là biến các dự án riêng lẻ thành hệ sinh thái và phân chia lợi ích liên vùng.

Đánh thức hành lang kinh tế miền Trung - Tây Nguyên - Bài 3: Rút ngắn đường đi, kéo dài chuỗi giá trị hàng hóa

Đánh thức hành lang kinh tế miền Trung - Tây Nguyên - Bài 3: Rút ngắn đường đi, kéo dài chuỗi giá trị hàng hóa

Hạ tầng có thể rút ngắn một chuyến xe, nhưng chưa chắc nâng giá trị một tấn nông sản. Giá trị chỉ tăng khi vùng nguyên liệu được số hóa, sản phẩm được bảo quản, chế biến, kiểm định và bán bằng thương hiệu của mình. Từ cà phê, sầu riêng ở Đắk Lắk, rau hoa và trái cây Lâm Đồng đến dữ liệu di sản Huế, chuỗi giá trị mới đang đòi hỏi hạ tầng rộng hơn đường sá: hạ tầng số, tiêu chuẩn và năng lực sáng tạo.

Đánh thức hành lang kinh tế miền Trung - Tây Nguyên - Bài 2: Để cảng biển không thành 'đảo hạ tầng'

Đánh thức hành lang kinh tế miền Trung - Tây Nguyên - Bài 2: Để cảng biển không thành 'đảo hạ tầng'

Miền Trung có chuỗi cảng nước sâu trải dọc bờ biển, còn phía Tây là vùng sản xuất rộng lớn nối sang Lào và Campuchia nhưng một cầu cảng lớn không mặc nhiên có nguồn hàng, cũng như một tuyến cao tốc chưa chắc tạo nên hành lang kinh tế. Cuộc cạnh tranh mới nằm ở năng lực tổ chức hậu phương cảng, vận tải đa phương thức và hệ sinh thái dịch vụ giữ hàng hóa ở lại lâu hơn.