Quán đúng chuẩn nhà ống Hà Nội, hun hút sâu và hẹp tới ngột ngạt. |
Buổi sáng hôm ấy Hà Nội có mưa, nên buổi trưa mới mát và mới tự nhiên có ý tưởng đi ăn phở xào Phú Mỹ Bát Đàn. Còn thì thường là vào ngày hè, chui vào cái "chuồng chim" nho nhỏ đích thực phố cổ ấy, ngồi giữa ngột ngạt người ấy mà ăn, chắc khó thích nổi.
Không biết có phải ngày mát nên quán đông, rất đông. Cùng một chị người Nhật xếp hàng ở đó, lần lượt chờ, lặng im chờ, nhìn những cái đũa đang xóc phở từng xóc, bỏ vào miệng, thun thút. Mà thèm.
Thật ra, vẫn biết quán luôn đông, ngày nắng, ngày rét cũng thế; đến may mắn thì còn chỗ, mà cũng là ngồi ghép. Cứ 4 người một bàn, san sát nhau, làm gì có nhiều bàn mà chảnh chọe đòi ngồi riêng. Đi ăn nơi phố cổ nữa, không bao giờ có chuyện chỗ ngồi rộng rãi.
Rồi cũng đến lượt, may là không lâu lắm, bởi trời ơi, ăn phở xào dù có nhẩn nha cũng không thể lâu quá là lâu được. Có nhõn đĩa phở ấy (nếu là phở xào), có nhõn bát phở ấy (nếu là áp chảo), quẩy cũng chả có, thêm đĩa rau sống xanh ngon và bát nước chấm chua ngọt kèm cà rốt, đu đủ ngâm giấm...
Chừng ấy thứ, dù có là nàng con gái gẩy gót chết đi được nữa, cũng 20 phút là tối đa. Nữa là, trong cái không gian chật và ngột thế này, bốn xung quanh chẳng có gì mà ngắm ngoài tường sát mặt, trần sát đầu và những đĩa phở do nhân viên bê qua san sát chân; cũng không thể có hứng thú ngồi lâu lâu được.
Khách ngồi san sát, chen chúc 4 người một bàn, mà thường là những người chẳng quen nhau, đĩa ai, bát ai nấy hưởng. |
Ngồi xuống bàn, đã biết chỉ có 2 món được gọi: Xào (gồm bò, tim cật và cẩm- ý là thập cẩm) và áp chảo; nên không nhiều ý kiến, mạnh dạn gọi hai suất xào bò. Chị người Nhật cũng vừa vào theo, khép nép ngồi xuống, dùng "ngôn ngữ cơ thể" chỉ vào cái bát của bàn bên- ý là ăn áp chảo.
Nhìn thực đơn mà chọn, đừng hỏi những món quán không có, sẽ bị "quê" vì sự trả lời đồng thanh của chủ lẫn tớ: "Chỉ có áp chảo, xào mềm". |
Đã quen rồi. Nhiều bọn ngoa mồm chả gọi phở ở đây là phở xào bột đao là gì. Vì nhà hàng đúng là cho rõ lắm bột đao vào nước sốt, sệt đến là sệt, kém chè cốm, chè đỗ xanh đặc tý ty thôi. Không quen, chắc chắn chê hàng này quê, vụng, bán phở xào thế mà cũng bán được. Cấm có tý tinh tế Tràng An, phố cổ nào. Nhưng, lại phải nhấn mạnh là đã quen, thì khi ăn, lại thích nhất vét cái nước sốt ngọt ngọt vị thịt ấy.
Và, đó cũng chính là một điểm đặc biệt của phở nơi đây.
Nhưng, ở cái bài văn tả phở xào ngày mát này, điều khiến người viết muốn nhấc tay viết nhất, chính là cái "oi khói" thật là xúc động trong từng miếng phở đưa vào miệng. Cái "mùi oi" khói không thể cảm nhận rõ bằng khứu giác, nhưng mà mồn một hiển hiện qua vị giác. Rõ là mùi của những cành củi to, cháy rất đượm, rất sâu; khói oà lên, ít nhất một lần kín cả miệng tròn của chảo, nên mới có cái vị "oi khói" chan hoà đến vậy.
Không có cái gọi là đẹp và tinh tế ở đây, nhưng vẫn có cái để thỉnh thoảng khi nghĩ tới phở xào là muốn đến và khi nhấc đũa lên ngửi tận cùng mùi oi khói là muốn ăn. |
65.000 đồng một suất phở như thế, rẻ thì không rẻ đâu, nhưng ăn vào thì thấy cũng đáng với đồng tiền bỏ ra, chưa kể có một số thứ "dây dưa", thành ra khi nghĩ tới phở xào, ngoài 1-2 quán khác, là nghĩ tới ngay quán này và vòng xe tới, chen vào cái nhà ống nhỏ thó, ngồi vào cái bàn gỗ, ghế gỗ, lau đũa lau bát chờ phở tới tay mình. Rồi ăn thôi. Đủ cả bột đao, đủ cả "oi khói".