NguyễnBính xưa có bài thơ “Chân quê”, nghe mà chua chát với cảm giác cái người thânquen của mình giờ đã đổi thay tới chóng mặt: “Khănnhung quần lĩnh rộn ràng. Áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi!”.
Ban giám khảo cuộc thi Hoa hậu các Dân tộc Việt Nam 2011. |
Giờxã hội đã phát triển tới thời đại @ rồi, nên bảo các cô phải “ áo tứ thân, khănmỏ quạ, quần nái đen” thì đúng là chuyện vô lý, nhưng cái chuyện “lên tỉnh” khiếnngười ta “mất chất”, đổi trắng thay đen thì e vẫn làm những người trong cuộcđau lòng lắm.
Trongmột bài trả lời phỏng vấn của mình, một thành viên Ban giám khảo cuộc thi Hoa hậucác Dân tộc Việt Nam 2011 đã từng chia sẻ thật, sau 2 năm gặp lại Triệu Thị Hà,chị đã không còn nhận ra cô Hoa hậu ngày nào mình đã rất có thiện cảm và đã bỏ láphiếu để bầu chọn, dù cô ấy đang ngồi ngay cạnh chị. Dư luận xã hội cũng bấtbình với việc Triệu Thị Hà xuất hiện trong chiếc váy ngắn không thể ngắn hơn tạisân bay Tân Sơn Nhất để ra làm việc với Cục NTBD về việc trả vương miện; rồihình ảnh Triệu Thị Hà về quê phơi ngô trong chiếc quần da bó sát, bóng lộn vàtrang điểm kỹ càng, khá phản cảm với không gian quê nhà xung quanh.
Thìđâu phải vị giám khảo kia là người đầu tiên không nhận ra Hà dù ngồi ngay cạnhcô. Cái nét đẹp thuần khiết, hiền lành khiến ai cũng cảm tình khi Triệu Thị Hàđăng quang, giờ dường như đã không còn nữa, Triệu Thị Hà sau 2 năm đăng quang,sau những ngày bỏ học, bỏ quê nhà vào TP.Hồ Chí Minh sinh sống, những ngày thaysố điện thoại, đổi chỗ ở khiến BTC phải nhờ công an về quê Hà điều tra, tìm hiểu…giờ đã hoàn toàn hết nét ngây thơ, trong sáng, vẻ đẹp thuần khiết của một cô bédân tộc Nùng đã chinh phục BGK ngày nào.
Cáivẻ bề ngoài, thôi thì cùng với thời gian, với sự khắc nghiệt của những ngày thamgia showbiz, cũng có thể phải mất đi, nhưng điều đáng buồn hơn là sự mất đi củamột phẩm chất Hoa hậu. Hà đã từng là Hoa hậu, đã đăng quang và đã nhận trọngtrách một Hoa hậu của mình. Trọng trách đó là gì, là cống hiến cho xã hội, làtham gia các hoạt động đồng hành với cuộc thi với tư cách là Hoa hậu, trong đó,có cả những việc cần phải làm và nên làm như gặp nhà tài trợ, Mạnh Thường Quân,vận động thí sinh… những việc mà Hà coi là “không rõ mục đích” nên đã không làmtrong suốt 2 năm sau khi đăng quang. Biết nói gì bây giờ nhỉ, nói gì về cái lýdo Hà đưa ra để bào chữa cho việc mình không đồng hành cùng cuộc thi và cũng làlý do khiến Hà trả vương miện. Một cô Hoa hậu, đăng quang sau một cuộc thi, phảiđâu để được hưởng vinh hoa, phú quý, để được sung sướng, giàu có? Xã hội có cầnmột Hoa hậu- một đại diện của nhan sắc như vậy không? Lẽ nào lại là có?
Thế thì tạisao, lại cứ “dung túng” để Hà lên hết báo nọ, đài kia nói chuyện tham gia cáchoạt động với cuộc thi là “bị lạm dụng”, là “không rõ mục đích”, để Hà “tố khổ”là đi với BTC chỉ được vài triệu bạc, không xứng với danh Hoa hậu- cái danh màchính BTC đó đã mang lại cho cô! Và chúng ta đặt ra câu hỏi vì về tư cách củaHà, khi Hà khoe là mình “đủ sức khoẻ”, “đủ nhiệt tình” để tham gia các hoạt độngxã hội, nhưng vì nó … không rõ mục đích nên không tham gia; rồi sau đó, lại “quayngoắt” kể lể rằng: Vì không đủ sức khoẻ nên xin không tham gia đi vận động thísinh trong cuộc thi Hoa hậu các Dân tộc Việt Nam 2013 (một hoạt động cũng…không rõ mục đích?) và đó chính là nguyên nhân dẫn tới lá đơn xin trả danh hiệu?Phải chăng, mục đích đồng hành cùng cuộc thi, mục đích đi vận động những thiếunữ dân tộc, chân chất, rụt rè, còn chưa được xã hội biết tới nhiều, được xuấthiện trên sân khấu, được toả sáng, được hoà trong tinh thần đoàn kết các dân tộc,được thể hiện bản sắc dân tộc mình- như Hà đã từng được hát điệu “Nàng Ới” trênsân khấu cuộc thi Hoa hậu các Dân tộc Việt Nam 2011, không phải là điều đáng phảiquan tâm của người đã từng là Hoa hậu này? Phải chăng, Hà đã quên quá nhanh lýdo mình đến với cuộc thi, lý do mình trở thành Hoa hậu, và cũng là lý do màUBDT và Công ty CIAT đã quyết tâm tổ chức cuộc thi, với sự đồng thuận của Chínhphủ, Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch?
Thậtsự xót xa hơn nữa khi Hà lên ti vi, xưng xưng khoe mình xinh đẹp, rồi đổ tộicho các thí sinh thành phố ghét mình, nói xấu mình. Một cô Hoa hậu phát ngônnhư vậy, có đáng tầm Hoa hậu không?
Buồnlàm sao với tư cách và nhân phẩm của Hoa hậu- cái danh vốn đã luôn khiến dư luậnphải “mệt mỏi” về những chuyện lùm xùm rồi. Buồn làm sao với những lời thú nhậnbồng bột, nông nổi, không suy nghĩ chín chắn của Hà. Có nên chăng kết luận rằngvì sự bồng bột, nông nổi, phải gọi là nông cạn ấy của Hà, mà cô mới quyết địnhlên truyền thông, “bới móc” về cuộc thi, về những người sau lưng cô vẫn nhắntin là em tôn trọng chị, em cám ơn chị cho em ngày hôm nay… chỉ để tạo danh tiếngcho mình. Cái danh tiếng chỉ như bong bóng, không biết sẽ phập phồng được baongày là nổ. Cái danh tiếng mà vì nó, Hà đã bất chấp quá nhiều, chịu để mất mìnhquá nhiều, chỉ với một mục tiêu nổi tiếng, cát xê cao, đóng phim này nọ.
Chuyệncủa Triệu Thị Hà, một lần nữa khiến dư luận lại thêm “nản” với cái danh Hoa hậu,với những con người chỉ cần được lên tới đỉnh vinh quang là tự thả lỏng bảnthân, quên mất việc cần phải trau dồi để mình hoàn thiện hơn nữa.
Chuyệncủa Hà, cũng khiến nhiều người cực đoan nói nên dẹp cuộc thi Hoa hậu các Dân tộc,bởi những Hoa hậu sau khi đăng quang không biết là để phục vụ mục đích gì. Chuyệnnày là sai lầm, Hoa hậu sau khi đăng quang phục vụ mục đích gì là do chính bảnthân Hoa hậu ấy quyết định, tốt đẹp hay tệ hại đi cũng chính là nhân cách củaHoa hậu ấy quyết định, BTC chỉ là một phần thôi. Thì đấy, dù BTC có yêu cầu, cómong muốn Hoa hậu đồng hành tham gia các hoạt động từ thiện, mà Hoa hậu trốn,Hoa hậu bỏ, thì cũng lấy cái “luật” nào để xử đây? Chuyện Hoa hậu, xem ra, vẫnrối thật là rối!
ChửThị Minh Ngọc
(HàNội)