“Không có rào cản nào ngăn cách được tôi với thế giới bên ngoài. Thời gian trôi qua nhẹ như cơn gió, tưởng chừng mọi thứ sẽ êm ả. Từng ngày ngồi trên chiếc xe lăn, tôi không cam chịu cuộc sống mình bó hẹp trong không gian quanh quẩn bên chiếc xe lăn, tôi sẽ vẫn tiếp tục dệt cho mình những mơ ước, đó là được sống bên cạnh người yêu thương, được làm vợ và làm mẹ. Tôi dệt ước mơ bằng niềm tin mãnh liệt ở cuộc sống này, bằng tất cả trái tim bé bỏng của mình...”, chị Hoàng Loan chia sẻ. |
Từng ngày, cô gái da cam vẫn miệt mài khổ luyện “vẽ thơ” bằng những ngón tay cong trên trang giấy trắng học trò... |
Bà Hoàng Thị Xuân (mẹ của chị Loan) kể lại, năm chị khoảng 12 tuổi, ở nhà tự học đọc và viết được con chữ cái đầu đời thì chị đã yêu thích đọc sách và làm thơ. |
Những câu thơ trọn vẹn đầu tiên là Loan viết dành tặng mẹ mình: “Mẹ chải tóc cho con/ Tóc con xanh dìu dịu/Tóc mẹ trắng như bông/Buổi chiều màu tim tím/ Miệng con cười rạng rỡ/Vầng trán mẹ nếp nhăn...” (trích trong bài Mẹ chải tóc cho con). |
Mỗi bài thơ được hiện diện trên báo là niềm vui lớn để tăng thêm nghị lực sống cho chị. |
Tình yêu thiên nhiên cỏ cây, hoa lá trong tâm hồn cô gái tật nguyền luôn tràn đầy, giúp Loan có cảm hứng viết những vần thơ trong sáng: “Sáng nay nghe nắng gọi ta/Mở tung cửa sổ đóa hoa mỉm cười “(trích trong bài “Nhẹ nhàng”). |
Hoàng Loan còn tự mày mò, kiên trì và khó nhọc học sử dụng máy vi tính để viết thơ dễ dàng hơn và mong muốn có cơ hội đưa thơ mình “trình làng” ở các trang mạng xã hội. |
Với nick-name “Xe lăn vui vẻ” trên Facebook, Hoàng Loan còn làm quản trị viên cho diễn đàn “Trái tim hồng” của những người khuyết tật Việt Nam. |
Bên cạnh làm thơ, làm quản trị viên cho các trang mạng xã hội, Hoàng Loan còn kinh doanh trên mạng với những sản phẩm chiết xuất từ thiên nhiên. |