Bỏ lại những mùa hoa

Hơi lạnh se se, cúc họa mi đã nở trên cánh đồng, một màu trắng tinh khôi. Màu trắng làm bức tranh tươi tắn trong nắng sớm. Nhưng màu trắng cũng như bạc đi trong chiều ngược gió...
Chú thích ảnh
Chớm đông là khi cúc họa mi bắt đầu bung nở.

Tôi nhìn chị khóc bên hai đứa con gái nhỏ, thấy lòng mình thắt lại. Vành khăn trắng trên đầu đứa trẻ, vành khăn tang trên đầu người đàn bà sớm mất đi chỗ dựa. Người đi đã đi xa rồi. Nhưng còn ngày mai, ngày kia và những ngày sau, người ở lại sẽ thế nào? Xe chở linh cữu ra khỏi nhà tang lễ, nhìn ba mẹ con chị cúi đầu cảm ơn những người đưa tiễn anh, tôi chỉ cầu mong sao chị có thể vững vàng để có thể lo cho con, lo cho mình những ngày sau. 

Vành khăn trắng từng là nỗi ám ảnh trong tôi. Năm đại học thứ hai, tôi được tin cô giáo và cũng là đồng nghiệp của mẹ tôi mất. Trong khu tập thể nghèo, những thầy cô giáo sống với nhau như những người trong một gia đình, cùng nhau chia ngọt sẻ bùi. Giữa cánh đồng vắng, những con người hàng ngày gắn bó với mái trường nghèo, họ sống đơn giản và độ lượng với nhau, dù cho những nhọc nhằn hằn lên bàn tay và khuôn mặt mỗi người của một thời gian khó (như nhau). 

Tôi còn nhớ, căn phòng giáo viên của bác ấy cách một nhà thì tới nhà tôi. Bao nhiêu năm sống cùng tập thể, con cái cùng lớn lên, cùng đi học, tôi hàng ngày chứng kiến những vất vả, nhọc nhằn của những thầy cô ở ngôi trường nghèo. Bác ấy dạy rất giỏi, những tiết học Sử của bác đều khiến đám học trò ngưỡng mộ. Cách giảng bài lôi cuốn, các sự kiện được hệ thống, gói ghém cẩn thận, và được truyền đạt rõ ràng, dễ nhớ. 

Chú thích ảnh
Mùa hoa cải vàng. Ảnh: Xuân Phong

Lớp mười hai, chúng tôi đã học ôn thi đại học chủ yếu từ những bài giảng trên lớp với tất cả nhiệt huyết từ cô giáo ấy (mà không cần phải ôn thi quá nhiều). Nhưng người giáo viên ấy đã không còn, cô ra đi (do lao lực) khi hai con còn nhỏ. Học sinh chúng tôi, rất nhiều thế hệ đã về tiễn cô lần cuối, cả một con đường dài, mắt ai cũng đỏ hoe. Chúng tôi đã khóc như thể đó là người vô cùng thân thiết trong gia đình mình ra đi. Thương cô bao nhiêu, chúng tôi thương hai đứa con còn nhỏ của cô bấy nhiêu. 

Bạn tôi, một người hiền lành, cũng không may bỏ cõi đời mà đi do tai nạn giao thông. Bạn đi xe đạp qua đường tàu, không biết thế nào mà bị tàu đâm, nghe kể lại thì lúc băng qua đường không có rào chắn, cả người và xe đã bị hút vào... Nghe tin mà chúng tôi không ai nói nên lời. Vòng hoa trắng trên mộ. Đau lòng biết mấy khi chứng kiến cha mẹ già, mái đầu bạc tiễn con tóc còn xanh. Con sông rộng sang nhà bạn như bạc trắng trong ngày đưa tiễn.

Chúng tôi, những đứa bạn chung lớp, nhớ mãi hình ảnh người bạn chân chất, chịu thương chịu khó, nụ cười hiền trên gương mặt. Thời thanh xuân ngắn ngủi, bạn đã về với đồng đất quê hương, bỏ lại bao ước mơ dang dở khi chỉ mới tốt nghiệp cấp ba thời gian chưa lâu.

Giọt nước mắt chảy xuôi, thời gian rồi sẽ cuốn đi và làm lành các vết thương. Nhưng vết thương dẫu lành thì vẫn còn đó vết sẹo cắt vào thời gian. Người ra đi, bỏ lại bao thương nhớ, bỏ lại bao mùa hoa. Hơi lạnh đã se se, cúc họa mi đã nở trên cánh đồng. Theo ngọn gió bay đi, trắng tinh từng cánh mỏng, có giọt nước mắt lại chảy xuôi...

Tháng 11/2020.

Hoàng Linh/Báo Tin tức

Dành cho bạn

Cùng nhau bước trong Giao thừa

Cùng nhau bước trong Giao thừa

Dù bận rộn đến đâu, dù đường về nhà có xa xôi đến thế nào, thì Giao thừa vẫn là lời hẹn không khi nào cần báo trước. Đó là lúc mọi lối đi đều dẫn về nhà!
Mâm cỗ cúng Tất niên theo lịch âm

Cúng gia tiên Tất niên gìn giữ mạch nguồn văn hóa gia đình Việt

Trong không khí khép lại năm cũ, chuẩn bị đón chào năm mới, lễ cúng gia tiên ngày 30 Tết từ lâu đã trở thành một nghi thức không thể thiếu trong đời sống tinh thần của người Việt. Không chỉ mang ý nghĩa tâm linh, đây còn là dịp để mỗi gia đình thể hiện đạo lý “uống nước nhớ nguồn”, gắn kết các thế hệ và gìn giữ những giá trị văn hóa truyền thống bền bỉ theo thời gian.