Người giữ hồn Thái giữa bản làng đổi thay

Giữa nhịp sống hiện đại đang cuốn theo sự đổi thay mạnh mẽ ở vùng cao, vẫn có những người lặng lẽ gìn giữ các giá trị văn hoá dân tộc, với mong muốn bảo tồn và phát huy cho những thế hệ sau này.

Sau khi nghỉ hưu, bà Hoàng Thị Thoát (dân tộc Thái, sinh năm 1962) vẫn miệt mài đi khắp các bản làng xã Chiềng Sàng cũ (nay thuộc xã Yên Châu, Sơn La), để truyền cho con cháu niềm tự hào và ý thức gìn giữ văn hóa dân tộc Thái.

Hành trình dựng lại không gian văn hóa

Cơ duyên đưa bà Thoát đến với việc tham gia bảo tồn văn hóa dân tộc Thái xuất phát từ những trăn trở rất đời thường. Dù đã biết chữ Thái từ khi còn nhỏ, nhưng theo thời gian, do sử dụng không thường xuyên, nên ngôn ngữ của bà bị mai một đi nhiều. Đến năm 2014, khi có cơ hội học lại chữ Thái, bà như được “đánh thức” một phần ký ức văn hóa đã ngủ quên.

anh1-bai1.jpg
Bà Thoát (bên phải) đang phân tích ý nghĩa hoa văn thổ cẩm cho các cháu nhỏ.

Cũng nhờ đó, bà nhận ra thực tế đáng lo ngại: Nhiều giá trị văn hóa của dân tộc Thái, từ tiếng nói, chữ viết, đến trang phục và phong tục tập quán, đang dần biến mất trong đời sống hàng ngày. Sự thay đổi nhanh chóng của xã hội, cùng với xu hướng hội nhập, khiến lớp trẻ ít quan tâm hơn đến văn hóa truyền thống. Những hình ảnh quen thuộc như áo cóm, khăn piêu, những câu hát dân ca, hay tiếng Thái trong sinh hoạt gia đình, ngày càng thưa vắng.

anh2-bai1.jpg
Bà Thoát chia sẻ nỗi lo khi không có lớp trẻ kế nhiệm.

Bà Thoát tâm sự: “Lớp thanh niên trẻ mải làm quen với văn hoá hiện đại, nên dần xa rời dân ca, chữ viết và phong tục dân tộc; nếu không có người gìn giữ, thế hệ sau dễ mất gốc, là người Thái nhưng không biết nói, hiểu hay thực hành văn hóa của dân tộc mình”.

Năm 2021, bà Thoát thành lập Câu lạc bộ bảo tồn văn hóa Thái tại địa phương. Những ngày đầu, câu lạc bộ chỉ có hơn 20 hội viên, chủ yếu là những người có chung niềm yêu thích văn hóa dân tộc. Hoạt động lúc đó cũng khá đơn giản, chỉ là các cuộc giao lưu, học hỏi giữa các bản với nhau.

“Không có ai đứng ra bảo vệ và giữ gìn bản sắc thì sẽ mất hết. Và dù có đứng ra, thì cũng không phải vì có lợi ích gì cho bản thân mình, mà là “lợi ích” những đứa bé còn trong bụng mẹ, những đứa trẻ mới lớp 1, lớp 2; vì khi lớn lên, chúng sẽ biết người Thái có bản sắc riêng, biết cách quấn khăn Piêu, biết dệt thổ cẩm”, bà Thoắt chia sẻ.

anh3-bai1.jpg
Vòng xòe đoàn kết trong buổi giao lưu văn hóa.

Theo thời gian, với sự kiên trì và tâm huyết, câu lạc bộ dần phát triển. Đến nay, số lượng hội viên đã tăng lên gần 60 người. Không dừng lại ở giao lưu văn nghệ, câu lạc bộ đã tổ chức nhiều hoạt động thiết thực nhằm phục dựng và lan tỏa văn hóa Thái.

Gìn giữ bằng những hành động thiết thực

Năm 2023, bà Thoát kêu gọi thành lập Nhà bảo tồn văn hóa Thái. Suốt hai tháng, bà lặn lội đến các sở, ban, ngành của tỉnh Sơn La để trình bày, xin ý kiến, mong muốn có một ngôi nhà sàn để lưu giữ hiện vật, tái hiện đời sống và trở thành không gian sinh hoạt, giao lưu văn hóa của cộng đồng người Thái.

anh4-bai1.jpg
Không gian nhà bảo tồn văn hóa Thái.

Dù nhận được sự đồng thuận của chính quyền, nhưng quá trình triển khai gặp không ít khó khăn: Thiếu quỹ đất, thiếu nhân lực, mọi việc gần như bắt đầu từ con số không… Sau nhiều lần làm việc với chính quyền địa phương, phương án xây dựng bằng nguồn xã hội hóa được lựa chọn.

anh5-bai1.jpg
Một buổi sinh hoạt Câu lạc bộ văn hóa Thái tại nhà bảo tồn.

Không chùn bước, bà tiếp tục rong ruổi khắp các bản làng, trực tiếp vận động từng hộ dân ủng hộ, mỗi nhà 50.000 đồng, ai khá giả hơn thì góp thêm. Sự kiên trì ấy dần lan tỏa, thu hút sự chung tay của chính quyền, đoàn thể và các nhà hảo tâm, đặc biệt là nhóm Giao lưu văn hóa Thái Việt Nam. Từ sự đồng lòng đó, nhà bảo tồn văn hóa từng bước được dựng lên.

anh6-bai1.jpg
Bà Thoát phải đi khắp các bản trong xã để xin, mua những vật dụng để trưng bày tại nhà bảo tồn văn hóa.

Có nhà rồi, bà Thoát lại tiếp tục đi xin hiện vật: Từ khung cửi, chiếc “ếp” đựng cơm, cái nơm, cái đó đến từng tấm khăn vải… Không phải ai cũng sẵn lòng cho. “Không gian bảo tồn này không tự nhiên mà có. Tôi phải đi khắp nơi xin ý kiến để có đất dựng nhà sàn, vừa làm nơi sinh hoạt cộng đồng, vừa đón khách tìm hiểu văn hóa Thái. Việc vận động người dân hiến tặng hiện vật trưng bày cũng không đơn giản, nhiều người thà bỏ đi chứ không cho, thậm chí hỏi mua cũng không bán”.

anh7-bai1.jpg
Lễ hội Mừng Cơm mới xã Yên Châu năm 2025 được tổ chức tại nhà bảo tồn văn hóa Thái.

Từ khi đi vào hoạt động, Nhà bảo tồn văn hóa Chiềng Sàng trở thành điểm hẹn văn hóa của địa phương, nơi nhiều lễ hội truyền thống như mừng cơm mới, cầu mưa, buộc chỉ cổ tay được phục dựng; các hoạt động giao lưu văn nghệ diễn ra thường niên, thu hút đông đảo du khách trong và ngoài nước.

Tuy nhiên, từ tháng 7/2025, sau khi xã Chiềng Sàng sáp nhập vào xã Yên Châu theo mô hình chính quyền hai cấp, công tác bảo tồn bắt đầu gặp khó. Không còn lực lượng trông coi thường xuyên, ngôi nhà được giao cho bà Thoát tự quản lý.

Mỗi ngày, bà phải đi lại nhiều lần để quét dọn, trông nom; đồng thời phải đối mặt với tình trạng mất cắp, phá hoại xảy ra do thiếu nhân lực trông coi. Nhiều hiện vật giá trị bị lấy đi, từ vải thổ cẩm đến đồ dùng kim loại; nhà sàn xuống cấp với gương vỡ, chốt hỏng, bản lề gãy, đồ đạc bị xáo trộn.

anh8-bai1.jpg
Nhóm du khách Thái Lan đến thăm nhà bảo tồn văn hóa Thái tại xã Yên Châu.
anh9-bai1.jpg
Các em học sinh tìm hiểu về bản sắc văn hóa dân tộc Thái.

“Tôi cũng báo công an nhiều lần rồi, nhưng không thể lúc nào cũng có người canh giữ. Ai cũng còn phải lo mưu sinh. Chúng nó tinh vi lắm, lấy cả những tấm vải trị giá hàng triệu đem bán…”, bà Thoát nghẹn ngào chia sẻ.

Dù đối mặt nhiều khó khăn, bà Thoát vẫn kiên định quan điểm: Bảo tồn văn hóa phải bắt đầu từ những điều gần gũi nhất như nói tiếng mẹ đẻ trong gia đình, mặc trang phục truyền thống dịp lễ, dạy con cháu hiểu phong tục.

Theo bà, gia đình là “mắt xích” then chốt trong truyền giữ văn hóa; nếu cha mẹ không sử dụng tiếng Thái trong sinh hoạt hằng ngày, con cái sẽ dần xa rời, còn trang phục truyền thống vắng bóng sẽ trở thành ký ức xa lạ.

anh10-bai1.jpg
Bà Thoát đang dạy các cháu nhỏ dệt thổ cẩm.

Nhận thức rõ bảo tồn không thể tách rời đời sống kinh tế, bà cùng câu lạc bộ đang hướng tới mô hình kết hợp giữa gìn giữ văn hóa và phát triển sinh kế.

“Phải có sản phẩm, có đầu ra thì chị em mới yên tâm làm, vừa giữ nghề, vừa phát triển kinh tế. Câu lạc bộ mong được các cấp, ngành hỗ trợ thúc đẩy du lịch tại nhà bảo tồn văn hóa Thái, tạo nguồn khách và đầu ra ổn định cho sản phẩm thủ công. Hiện nay, các thành viên vẫn duy trì sản xuất tập trung, tranh thủ thời gian nông nhàn để dệt thổ cẩm, làm khăn piêu”, bà Thoát chia sẻ.

anh11-bai1.jpg
Ông Lò Đức Việt - Phó Chủ tịch UBND xã Yên Châu.

Theo ông Lò Đức Việt - Phó Chủ tịch UBND xã Yên Châu, bà Hoàng Thị Thoát là người có nhiều đóng góp quan trọng trong việc gìn giữ và truyền dạy văn hóa Thái, từ tiếng nói, chữ viết đến các điệu xòe, nghề dệt và ẩm thực truyền thống, qua đó góp phần lan tỏa giá trị văn hóa và khơi dậy niềm tự hào dân tộc trong cộng đồng.

Hoàng Bằng - Hoàng Ngân