Theo truyền thuyết, thời phong kiến xa xưa, người Đan Lai cũng sống ở đồng bằng, nhưng bị các “chúa đất” bắt đóng thuyền có tay chèo bằng vàng, nếu không đóng được sẽ bị giết.
Vì biết đây là cái cớ để “chúa đất” diệt người mình, nên người Đan Lan đã dắt díu nhau ngược lên vùng thượng nguồn sông Giăng, “đi đến nơi không thể đi được nữa”. Vùng đất ấy bây giờ là bản Búng, bản Cò Phạt, xã Môn Sơn, huyện Con Cuông, thuộc vùng lõi Vườn Quốc gia Pù Mát, giáp biên giới Việt-Lào.
Nhiều người biết đến tộc người Đan Lai với những tập tục kỳ lạ như ngủ ngồi, trẻ con sinh ra phải nhúng xuống suối,… Ngày nay, những tập tục kỳ lạ ấy đã được bỏ, người Đan Lai cũng được tiếp nhận ánh sáng của thế giới văn minh bên ngoài, nhưng trong họ vẫn còn những vẻ đẹp hoang sơ, “nguyên thủy” của tộc người mình.
Vì biết đây là cái cớ để “chúa đất” diệt người mình, nên người Đan Lan đã dắt díu nhau ngược lên vùng thượng nguồn sông Giăng, “đi đến nơi không thể đi được nữa”. Vùng đất ấy bây giờ là bản Búng, bản Cò Phạt, xã Môn Sơn, huyện Con Cuông, thuộc vùng lõi Vườn Quốc gia Pù Mát, giáp biên giới Việt-Lào.
Nhiều người biết đến tộc người Đan Lai với những tập tục kỳ lạ như ngủ ngồi, trẻ con sinh ra phải nhúng xuống suối,… Ngày nay, những tập tục kỳ lạ ấy đã được bỏ, người Đan Lai cũng được tiếp nhận ánh sáng của thế giới văn minh bên ngoài, nhưng trong họ vẫn còn những vẻ đẹp hoang sơ, “nguyên thủy” của tộc người mình.
Theo sggp.org.vn