Gã trộm trèo tường khét tiếng nước Anh - Kỳ 2: Kỹ năng hoàn hảo

Bất chấp thương tật ở chân và ngoại hình nhỏ bé với chiều cao chỉ 1,62 mét, Charles là một tên trộm trèo tường hoàn hảo và có thể sử dụng những kỹ năng nhào lộn, uốn dẻo trong khi hành nghề.


 

Charles Peace (ảnh chụp năm 1864).

 

Người ta truyền tai nhau rằng, có lần, chủ nhà bị trộm đã rất sửng sốt khi chứng kiến màn ẩn mình của Charles: Anh ta cuộn tròn người trên sàn nhà, lăn quanh chân chiếc bàn ăn một chân, giấu mình sau tấm khăn trải bàn phủ xuống. Chủ nhà nhìn quanh, không thấy ai, nhún vai và quay về giường ngủ.


Khi thụ án ở nhà tù Wakefield, Charles tìm cách làm một cái cưa bằng thiếc vụn và cắt được một lỗ trên trần phòng giam. Anh ta bò qua cái lỗ khi bị phát hiện và chuông báo động reo lên. Suốt 4 tiếng rưỡi, anh ta không lọt vào tay cảnh sát nhưng cuối cùng bị tóm trong phòng ngủ ở căn hộ của một lính gác sau khi đã tắm và thay quần áo ở đây.


Có lần, anh ta bị cảnh sát tìm thấy lúc đang trên giường với tình nhân và khi bị thẩm vấn, anh ta khăng khăng rằng mình chỉ là một người buôn kính. Anh ta từ chối ra khỏi giường và mặc quần áo trước mặt cảnh sát vì “ngại”. Cảnh sát buộc phải xuống tầng để đợi anh ta. Trong lúc đó, Charles đã nhân cơ hội len qua khe cửa sổ rộng 15 cm và chuồn mất.


Trong nhiều lần khác, khi cảnh sát đến tìm Charles, anh ta chỉ việc leo lên mái nhà và trốn sau ống khói cho đến khi cảnh sát bỏ đi.


Một lần khác, để tránh bị cảnh sát tóm, Charles lẩn vào trường nội trú dành cho học sinh nam, đóng vai một diễn viên lang thang. Anh ta trốn cả ngày trong đó và bày trò tiêu khiển cho học sinh bằng cách đọc lời tự thoại của Shakespeare. Rồi khi không còn bóng dáng cảnh sát, anh ta mới ra ngoài.


Trốn thoát lưới pháp luật một cách liều lĩnh không phải là kỹ năng duy nhất của Charles. Anh còn là bậc thầy hóa trang và có thể làm cho khuôn mặt nhăn nhó theo ý muốn, tới mức mà trên tờ lệnh truy nã, Sở Cảnh sát Luân Đôn cho rằng Charles trong độ tuổi từ 40 đến 70.


Charles còn dùng dầu quả óc chó để làm cho da đen đi. Do bị mất một ngón tay khi nạp đạn súng và đây là đặc điểm nhận dạng Charles mà cảnh sát thường dùng, anh ta đã làm cho cánh tay của mình trông như tay giả bằng thạch cao.


Đối với Charles Peace, chó giữ nhà không phải là đối thủ của anh ta. Thời thơ ấu lớn lên cùng thú hoang trong rạp xiếc của bố khiến anh ta không sợ thú. Vả lại, trong bộ đồ nghề trộm cắp, Charles lúc nào cũng có một hộp đựng đàn vĩ cầm đựng thịt tẩm thuốc để nhử bất kỳ con chó nào anh ta gặp.


Dù thường xuyên vào tù ra tội và cuộc sống gia đình không ổn định nhưng Charles có một người vợ chung thủy một cách mù quáng, Hannah Ward. Đến với Charles khi đã trải qua một đời chồng và có con riêng, Hannah sinh cho anh ta một con gái và một con trai nhưng cậu con trai chết khi anh ta ở tù.


Năm 1875, Charles ra khỏi nhà tù Wakefield và cùng gia đình chuyển đến làng Darnell, ngoại ô Sheffield - nơi hàng loạt vận rủi ập đến và cuối cùng dẫn anh ta đến giá treo cổ.


Charles đến Darnell đúng lúc làng này đón cha xứ mới, ông J.H.Littlewood, từng là cha tuyên úy trong nhà tù Wakefield. Cha sứ ngay lập tức nhận ra Charles và biết rõ quá khứ của anh ta. Tuy vậy, anh ta tuyên bố rằng giờ mình là người ngay thẳng, thật thà. Charles cầu xin cha Littlewood: “Xin hãy khoan dung với con và gia đình con. Con đã hoàn toàn thay đổi. Con đang sống trung thực và cố gắng xây dựng một cuộc sống mới”.


Cha xứ đồng ý cho Charles một cơ hội miễn là anh ta không bỏ một buổi lễ ngày chủ nhật nào. Trong thời gian làm con chiên trong giáo xứ của cha Littlewood, Charles là mẫu người lý tưởng, thường xuyên đóng góp cho nhà thờ và đứng đầu trường kinh thánh. Điều mà cha Littlewood không biết là sự hào phóng của Charles đều là những thứ anh ta chôm được của người dân trong vùng.


Ở Darnell, gia đình Charles sống gần ông Arthur Dyson, một kỹ sư xây dựng người Mỹ có cô vợ người Anh là Katherine - một phụ nữ hấp dẫn, nở nang, tóc đen, khoảng 25 tuổi.


Điều ngạc nhiên là ông chồng Dyson cao 1,95 m lại không phải là đối thủ của gã trộm Charles nhỏ thó với con mắt liếc ngang dọc suốt ngày và đem lòng say mê Katherine. Mối quan hệ của họ thực hư thế nào vẫn còn là điều gây tranh cãi. Charles thề trước khi lên giá treo cổ rằng Katherine từng có thời là tình nhân của anh ta. Còn Katherine khăng khăng quan hệ của họ chỉ là bạn bè đơn thuần.


Nhưng có một điều chắc chắn là Charles và Katherine đã chụp ảnh cùng nhau, Charles đã tặng nhẫn cho Katherine và có thói quen đi nghe nhạc hoặc lui tới những chốn công cộng cùng Katherine.


Dù đó có là một cuộc tình hay không, dù mối quan hệ của họ là gì đi chăng nữa thì nó cũng làm cho cuộc hôn nhân của vợ chồng Dyson xấu đi trong mùa hè năm 1875 với kết cục là một vụ giết người.


Thùy Dương

 

Đón đọc kỳ tới: Vụ ám sát Arthur Dyson

loading...

Nhân vật - Sự kiện

Vụ án nổi tiếng

Hợp tác nội dung
KÊNH THÔNG TIN CỦA CHÍNH PHỦ DO TTXVN PHÁT HÀNH Tổng biên tập: Ninh Hồng Nga | Giới thiệu - Liên hệ tòa soạn
Giấy phép xuất bản Số 16/GP-TTĐT cấp ngày 11/3/2009
Tòa soạn: Số 5 Lý Thường Kiệt, Hà Nội
Điện thoại: 024-38267042, 024-38252931(2339,2208)- Fax: 024-38253753
Email:baotintuc@vnanet.vn – toasoantintuc@gmail.com
© Bản quyền thuộc về Báo Tin tức - TTXVN
Cấm sao chép dưới mọi hình thức nếu không có sự chấp thuận bằng văn bản
Liên kết site: báo thể thao, ngoại hạng anh