Hàng khuyến mại

Ba giờ chiều thứ 6 hết việc tôi giở báo ra xem. 15 phút hết veo cả 5 tờ báo nhớn. Một tin, một sự kiện, một giọng. Tôi lần vào mục quảng cáo để săn hàng khuyến mại. Thói quen săn hàng khuyến mại của tôi không biết có chính xác từ bao giờ. Có lẽ từ khi lúc đi mua hàng bên tai tôi văng vẳng tiếng vợ dặn:

- Nhớ hỏi kỹ xem nó có khuyến mại không nhé.

Quả là mua được hàng khuyến mại thì ngang vớ được của là gì. Này nhé mua 2 tặng 1. Mua kem đánh răng được kèm bàn chải. Mua dầu gội đầu được thêm dầu xả. Mua bột ngọt được bát... Thế chẳng bắt được của là gì. Nhất là với những người chỉ trông vào đồng lương viên chức quèn như tôi.

Ái chà chà, khuyến mại thế này mới thật là đáng giá chứ. Mua p/s được đi du lịch châu Âu. Có đến trong mơ tôi cũng chẳng dám mơ đi du lịch châu Âu. Giờ thì tôi mơ. Tôi mơ được đến bờ sông Đanuýp. Tôi mơ được đến thăm tháp Ephel. Tôi mơ được nhìn thấy cối xay gió. Đột nhiên tiếng điện thoại cắt ngang cơn mơ giữa ban ngày của tôi.

- Alô, tôi nghe đây.

- Chào cậu, hết việc chưa?

- Hết lâu rồi. Đang ngồi mơ đi châu Âu.

- Thế thì tạnh ngay đi, đừng mơ viển vông nữa. Gọi điện về nhà cho vợ nói đi công tác đột xuất, mai về, rồi đến ngay chỗ tớ.

- Có việc gì vậy?

- Tuyệt hơn đi châu Âu. Cứ làm theo lời tớ đi. Đến ngay nhé.

Đó là Sơn, giám đốc một công ty tư nhân đang phất lên như diều. Sơn học cùng lớp phổ thông với tôi. Học hành thì vừa phải còn làm ăn thì rất nhạy bén. Đã mấy lần Sơn rủ tôi bỏ biên chế nhà nước 3 cọc 3 đồng để làm công ty với hắn. Tôi hãi không dám bỏ.

Minh họa: Trần Thắng


Tôi nhấc điện thoại gọi về cho vợ. Xong, sửa soạn đến chỗ Sơn trong bụng thầm nghĩ, lại đánh chén đây mà.

Chiều chạng vạng, gió đông se sắt. Tôi ào vào phòng Sơn, nghĩ đến rượu, bụng đã ấm râm ran. Rét thế này mà uống rượu Gin vào phải biết. Sơn đang tiếp khách. Một phụ nữ trẻ ăn mặc rất mốt và một người nữa trang phục phụ nữ nhưng đội mũ len phi công bằng trùm kín mặt chỉ hở hai con mắt.

Sơn nói cười rất duyên với người phụ nữ trẻ đẹp:

- Được thôi, anh chấp nhận rồi. Sẽ làm như anh em mình đã thỏa thuận với nhau trên điện thoại nhé. À đây là Hạnh bạn anh, một nhà nghiên cứu thị trường.

- Bạn anh hay săn hàng khuyến mại lắm đấy. Cô bạn em nói trên điện thoại đây phải không. Em bảo bạn em bỏ mũ ra đi, trong phòng anh ấm rạo rực thế này.

- Cô ấy xấu hổ đấy mà. Anh cứ kệ cô ấy đi.

- Thế bây giờ bọn mình đi nhé. Lên khách sạn Hồ Tây cho xịn. để anh gọi taxi đi cho kín đáo.

- Nhưng em muốn hỏi anh một chút đã. Phần bảo hiểm của em thì anh mua rồi, không còn vấn đề gì phải lăn tăn nữa. Thế còn phần của bạn em thì bạn anh có mua không? Anh hỏi bạn anh đi đã. Anh biết đấy phải mua hàng mới được khuyến mại mà.

- Anh mua cả cho bạn em là được chứ gì. Một bảo hiểm cho anh, một cho vợ anh. Đã được chưa? Thôi đi nào, cuộc vui đang chờ phía trước.

Tôi đờ đẫn vì chẳng hiểu chuyện gì. Sơn đấm nhẹ vào vai tôi ;

- Đi thôi ông tướng. Sao lại nghệt mặt ra vậy. Rồi ghé sát tai tôi, Sơn nói nhỏ:

- Hôm nay tôi đãi ông đặc sản.

Tôi vẫn ngơ ngác không hiểu nổi chuyện gì, chậm rãi đi theo Sơn.

Chiếc taxi bốn chỗ đậu sát vào vỉa hè. Sơn bảo tôi ngồi lên phía trước.

- À này hay là mình đi đâu đó ăn tối rồi hãy đến khách sạn nhỉ?

- Tùy anh, tiếng một cô gái trả lời.

- Thôi thế này, ta cứ về khách sạn đi rồi phòng nào gọi đồ ăn phòng đấy. Anh chán đám đông lắm rồi, chỉ thích hai người ngồi “đối ẩm” với nhau thôi.

Đến khách sạn, Sơn nhanh nhẹn vào quầy lễ tân làm thủ tục. Chỉ 5 phút sau Sơn quay ra chỗ 3 người đang đứng chờ, quàng tay qua eo người phụ nữ trẻ đẹp kéo đi, quẳng lại cho tôi chiếc chìa khóa:

- Này, anh dẫn người đẹp kia lên phòng 402 nhé. Phòng tôi 405, cần gì thì gọi.

- À, tôi đã gọi đồ ăn luôn cả rồi đấy. Nhớ chiều người đẹp. Chúc vui vẻ.

Sơn đi như lướt trên những bậc cầu thang. Đôi chân người phụ nữ trẻ đẹp kia cũng thoăn thoắt. Trông họ thật hào hứng.

Tôi và người đẹp đội mũ len phi công (theo Sơn thì là người đẹp ) đứng bần thần. Tôi đưa mắt nhìn người đẹp đội mũ len phi công thì cũng bắt gặp ngay đôi mắt đen láy cũng đang nhìn tôi. Tôi ngượng nghịu, lúng túng, ấp a ấp úng:

- Mình lên phòng đi.

Đôi mắt kia nhìn tôi chằm chằm.

Tôi đi trước. Bước chân nặng nề như có đá đeo, cái đầu rỗng toang tuyếch. Tôi mở cửa phòng 402. Người đẹp đội mũ len phi công theo sát tôi. Cả hai chui tọt vào phòng như hai kẻ gian dối. Tôi chốt cửa lại. Chưa biết phải làm gì tôi cứ đứng như trời trồng. Người đẹp đội mũ phi công cũng trời trồng bên cạnh tôi, đôi mắt vẫn nhìn xoáy vào tôi. Tôi bỗng bật cười:

- Bọn mình ngồi xuống ghế đi chứ. Nào, xin mời.

Tôi kéo chiếc nghế cho người đẹp đội mũ len phi công và một chiếc cho mình. Cả hai ngồi xuống ghế đối diện nhau qua một chiếc bàn nhỏ. Không khí thật ngột ngạt. Tôi muốn nói chuyện nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Sự không biết bắt đầu từ đâu đó làm tôi nghẹt thở. Tôi nhìn quanh quất để tìm nước uống. Đôi mắt đen láy (tôi lại nhìn thấy đôi mắt đen láy) như đọc được ý nghĩ của tôi đã thúc người đẹp đội mũ len phi công đứng lên. Nàng đi đến chiếc tủ lạnh nhỏ đặt ở góc phòng, mở ra lấy cho tôi một chai nước khoáng. Nàng mở nút rót nước vào cốc, rồi đặt trước mặt tôi. Tôi vớ lấy cốc nước tu ừng ực một hơi hết nhẵn. Tôi tỉnh táo trở lại. Tôi cất lời:

- Sao em không bỏ mũ len ra. Trong phòng ấm mà.

- Vâng, nhưng em quen đội rồi.

- Tên em là gì?

- Có cần phải nói chính xác không anh?

- Để cho dễ gọi thôi mà.

- Vậy anh cứ gọi em là Hoa.

- Hoa làm nghề bán bảo hiểm à?

- Vâng.

- Lâu chưa?

- Chưa lâu.

- Nhà em ở đâu?

- Có cần nói không anh?

- Ừ, không nói cũng được.

- Em có gia đình chưa?

- Có cần nói không anh?

- Ừ, không cần nói cũng được.

- Em đã có một con trai, năm nay vào lớp 1.

- Em là người ở đây hay ở đâu đến.

- Em là dân nhập cư.

- À, cái nghề bán bảo hiểm của em có cần phải bằng cấp gì không?

- Chỉ cần học hết phổ thông thôi anh ạ.

- Sao em không đi bán hàng nào khác mà lại đi bán bảo hiểm?

- Em không trả lời có được không anh.

- Không sao.

Chuông điện thoại réo. Tôi đi ra mở cửa. Khách sạn mang đồ ăn tới. Sơn bao giờ cũng rất chu đáo, các món ăn thịnh soạn kèm theo một chai rưọu vang Pháp.

- Đói không em, mình ăn nhé.

- Vâng.

Chiếc mũ len phi công vẫn trùm kín mặt người đẹp. Tôi rót rượu ra ly đưa cho nàng. Nàng đón ly rượu bằng cả hai tay. Tôi nhìn chằm chằm vào mặt nàng để chờ giây phút được chiêm ngưỡng bộ mặt nàng. Một khuôn mặt đẹp? Một khuôn mặt xấu? Tệ nhất là một khuôn mặt bị tạt axít? Đôi mắt đen láy nhìn đáp trả tôi. Một tay nàng nâng chén rượu lên, một tay kia vén chiếc mũ len đang chùm kín miệng để đưa ly rượu vào miệng nhấp một ngụm, rồi lại kéo chiếc mũ len che miệng lại. Tôi suýt phá lên cười.

Tôi gắp một miếng thức ăn bỏ vào bát cho nàng. Nàng lại dùng cái cách uống rượu để bỏ miếng thức ăn vào miệng. Giờ thì tôi không nhìn nàng nữa. Tôi chăm chú vào việc ăn uống của mình. Thực ra trong đầu tôi đang nghĩ đến việc sẽ ngủ với nàng thế nào đây? Tôi tưởng tượng ra, trên cái nền ga xanh thẫm kia, một cơ thể trắng từ cổ đến chân, còn cái mặt thì chùm kín trong chiếc mũ len phi công màu đen. À thì ra nó màu đen. Một người không có đầu? Tôi sẽ làm tình với một người không có đầu (Hô hô hô, ha ha ha). Thì là hàng khuyến mại mà. Mọi người vẫn nói vậy mà. Hàng khuyến mại thì không thể hoàn thiện được (Hô hô hô, ha ha ha). Tôi đã từng mơ đi châu Âu để du ngoạn. Tôi đã từng mơ đi châu Phi để kiếm tìm các điều bí ẩn. Tôi đã mơ lấy được kim cương, vàng bạc, châu báu… Nhưng có trong mơ tôi cũng chưa khi nào tưởng tượng ra tôi được thưởng thức hàng khuyến mại như thế này (Hô hô hô, ha ha ha).

Tôi tỉnh giấc, ý thức chưa đến ngay. Tôi nằm im nghe ngóng. Qua rèm cửa trời đã tang tảng sáng. A tôi nhớ ra rồi. Tôi nhìn xuống người mình. Vẫn y nguyên bộ quần áo tôi mặc tối qua. Tôi ngồi dậy để xem hàng khuyến mại của tôi còn ở đây không. Kia, vẫn chiếc mũ len phi công trên mặt đang ngủ say sưa trên xa lông. Chiếc chăn kéo đến tận cằm nhưng lại để thò ra đôi chân trần không tất.

Trời đã sắp sáng. Như vậy là tối qua tôi đã uống hết cả chai rượu vang rồi lăn ra ngủ. Nhưng tôi nhớ khi đó tôi ngồi ở ghế cơ mà.

Tôi cảm thấy trong người tràn đầy khí huyết. Rượu vang và thức ăn đã kịp chuyển hóa thành khí huyết đang tán rạo rực khắp người tôi. Hàng khuyến mại vẫn còn kia mà tôi chưa dùng đến. Tôi sẽ dùng, không thể bỏ phí cơ hội. Tôi, gã trai 35 tuổi, mê săn hàng khuyến mại. Điều đó có nghĩa rằng tôi chưa phát đạt. Tôi có vợ có con. Tôi chăm chút cho gia đình mình, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi không thích chơi bời. Tôi chỉ biết sống theo đúng hoàn cảnh của mình. Tại sao không chứ, cho dù có là hàng khuyến mại thì cũng là một người đàn bà lạ. Sơn, thi thoảng rủ tôi đi uống rượu, có lúc bận việc tôi từ chối. Hắn bảo: Cậu sắp thành thằng đụt rồi, cứ cơm nhà canh vợ biết ngày nào khôn.

Tôi sẽ dùng hàng khuyến mại. Mấy gã đồng nghiệp lúc trà dư tửu hậu hay mang chuyện bồ ra khoe. Họ bảo ngọt ngào lắm, bốc lắm, thăng hoa lắm… Họ cũng bảo cái lúc dắt nhau vào cửa khách sạn thì cũng tê tê mặt một tí. Chứ đã đóng cửa lại là thiên đường. Tôi đang ở trong phòng khách sạn rồi. Thiên đường đang ở trước mặt kia rồi. Tim tôi đập gấp gáp và máu chảy rào rào trong huyết mạnh.

Quyết. Tôi bật đèn sáng trưng để đánh thức người đẹp dậy. Tôi ngồi xuống một chiếc ghế để chờ nàng tỉnh giấc. Tôi không phải là một kẻ sỗ sàng bỗ bã. Đột nhiên đôi chân trần thò ra khỏi chăn đập tóe vào mắt tôi. Một đôi chân thô, đen đúa, hai gót chân nứt nẻ. Các vết nứt dài sâu và đen sậm, có vài vết nứt có miệng đo đỏ. Tôi nhìn ngược lên móng chân. Các móng chân đã chuyển màu, cái nâu, cái đen đen. Cái móng cái bị thối một phần ba đen sậm. Chao ôi tôi đã hiểu vì sao trời rét thế này mà đôi chân kia không chịu đi trong tất đã đành, đến ủ kín trong chăn cũng không được. Đó là vì khi nóng lên các vết nứt nẻ ở gót chân, các móng thối kia sẽ đau nhức. Để ngoài lạnh sẽ dễ chịu hơn.

Tim tôi hạ nhịp đập hơn mức bình thường. Người tôi bải hoải. Tôi bỗng thương thân tôi quá. Nỗi thương thân dâng lên nghẹn đắng ở cổ. Đàn ông ai lại khóc bao giờ, tôi thầm nhủ mình.

Tôi đứng dậy tắt đèn rồi đi vào nhà tắm. Tôi vã nước lên mặt cho tỉnh táo. Tôi vã cả lên tóc, rồi dùng tay vuốt cho vào nếp. Tôi cố làm thật nhẹ nhàng.

Thật nhẹ nhàng, tôi mở cửa khách sạn. Thật nhẹ nhàng, tôi bước ra khỏi cửa. Thật nhẹ nhàng, tôi đóng cửa lại.

Y Ban
Tin khác
  • Ơ bai

    Ơ bai

    10:28 ngày 14/08/2011

    Bài hát đó nằm trong ký ức của Đỗ giống như một kỷ niệm. Những lời hát lặp đi lặp lại vào một buổi tối mùa đông se sắt lạnh Anh đi bằng nhịp điệu 1,2,3,4,5. Em đi bằng nhịp điệu 6,7,8,9,10.

Truyện ngắn

Đọc nhiều nhất
Hợp tác nội dung
KÊNH THÔNG TIN CỦA CHÍNH PHỦ DO TTXVN PHÁT HÀNH Tổng biên tập: Ninh Hồng Nga | Giới thiệu - Liên hệ tòa soạn
Giấy phép xuất bản Số 16/GP-TTĐT cấp ngày 11/3/2009
Tòa soạn: Số 5 Lý Thường Kiệt, Hà Nội
Điện thoại: 04-38267042, 04-38252931(2339,2208)- Fax: 04-38253753
Email:baotintuc@vnanet.vn – toasoantintuc@gmail.com
© Bản quyền thuộc về Báo Tin tức - TTXVN
Cấm sao chép dưới mọi hình thức nếu không có sự chấp thuận bằng văn bản
Liên kết site: báo thể thao, ngoại hạng anh