Khoai lang nướng phố cổ

Trời trở gió. Lạnh đã lùa theo từng con hẻm ngắn và nhỏ của phố cổ Hội An (Quảng Nam). Bất giác một buổi hoàng hôn mù mù đầy sương và đầy mưa rắc nhẹ, mùi khoai lang nướng xao xuyến lòng những ai nặng tình với một chút hồn quê.


Bước những bước chân chậm rãi trên các con đường ở phố cổ Hội An, hương thơm bình dị mà quyến rũ của vỏ khoai nướng bắt đầu xông vào mũi. Nếu để ý, khách sẽ nhận ra Hội An năm nay có đến vài xe bán khoai nướng đẩy đi quanh khu phố cổ. Các năm trước không nhiều như thế. Đã nhiều, còn di động nên cái mùi khoai lan nướng cứ thay nhau tỏa hương đến hầu hết khách du lịch. Đi lối nào, ngõ nào, nếu để ý một chút, sẽ ngửi trọn mùi thơm ấy, để rồi thấy luyến lưu hơn.


Chiều, lạnh và mưa làm cho người ta có cảm giác đêm về sớm hơn. Nhưng mùi khoai lang nướng dường như còn gọi đêm về nhanh hơn nữa. Hương khoai, hương quê cũng là hương của một đêm đông nơi phố cổ. Không rộn rã, không nhiều đua chen như ở thành phố du lịch nào khác. Cứ bình nhiên đi từ chiều sang đêm, bình nhiên tỏa hương và quyến rũ lòng du khách. Ấy vậy mà thương, mà nhớ, mà say lòng rất đỗi...


Cầm củ khoai lang nướng mà anh chàng sinh viên bán vừa đưa cho, cảm giác nóng trên lòng bàn tay vừa lạ lại vừa quen. Nghe rộn những niềm vui xưa cũ cùng cái ấm áp hiện hữu trên đôi tay mình mà xốn xao, mến yêu hơn. Cánh đồng quê bạt ngàn khoai lang hiện về trong tầm xoáy giao cảm. Những buổi chiều chăn bò, đào trộm khoai, cùng lũ bạn xóm giềng nhóm lửa nướng ngay trên bờ ruộng. Miệng thì thèm ăn mà mắt thì sợ phải chạm vào dáng hình của người chủ đám khoai lang. Vậy mà vui. Niềm vui theo suốt cái tuổi thơ đầy lam lũ và cơ cực...


Nhấm nháp một miếng khoai lang nướng, nghe cái nóng truyền đi khắp cơ thể. Và cảm giác ấm dần lên trong từng thớ thịt. Vui hơn vì tìm lại được một phần mình, một phần thôn dã đáng yêu khi cuộc sống đã đẩy mình đi quá xa nguồn cội rạ rơm. Có khi, nhớ thì cũng chỉ biết để trong lòng mà thôi. Giờ, miếng khoai nướng làm mắt bỗng cay xè... Ào ạt gió chiều đồng làng tự dưng xuyên qua tâm thức. Ba mẹ lưng còng dưới sương giá mênh mông chiều đông thăm thẳm cũng đang mỏi mắt trông theo mình.


Củ khoai thì nhỏ. Phận người thì vô định. Nuôi nhau đi qua từng cơn bão, trận giông, mùa lụt. Để rồi từ quê lên phố, góp thêm cho đời, cho du khách thập phương chút hương nồng nàn thôn dã. Bình dị khoai nướng, bình dị của phố cổ Hội An, hòa vào nhau, làm chiều mưa đi nhanh hơn vào tối, làm cho phố đi nhanh hơn vào lòng người...



T.G

Tin khác
  • Nắng hanh

    Nắng hanh

    15:48 ngày 08/11/2013

    Cuối tháng mười nắng hanh trải vàng khắp nơi. Và cái rét đầu đông cũng theo màu vàng như tơ mật của nắng, hòa vào trong màu trắng như sữa của sương sớm mai để về. Kỳ lạ lắm. Bâng khuâng lắm. Tôi cứ ngây người ngồi nhìn nắng hanh mà mơ giấc mơ vàng sắc nắng.

Đọc nhiều nhất

Tâm sự

Ý kiến

Cộng đồng

Vui cười

Hợp tác nội dung
KÊNH THÔNG TIN CỦA CHÍNH PHỦ DO TTXVN PHÁT HÀNH Tổng biên tập: Ninh Hồng Nga | Giới thiệu - Liên hệ tòa soạn
Giấy phép số 17/GP-BTTTT cấp ngày 16/1/2017
Tòa soạn: Số 5 Lý Thường Kiệt, Hà Nội
Điện thoại: 024-38267042, 024-38252931(2339,2208)- Fax: 024-38253753
Email:baotintuc@vnanet.vn – toasoantintuc@gmail.com
© Bản quyền thuộc về Báo Tin tức - TTXVN
Cấm sao chép dưới mọi hình thức nếu không có sự chấp thuận bằng văn bản