Rằm tháng Giêng (còn gọi là Tết Nguyên tiêu, lễ Thượng nguyên) là một trong những ngày lễ tiết quan trọng nhất trong năm của người Việt. Người xưa có câu: Lễ Phật quanh năm không bằng Ngày Rằm tháng Giêng.
Người dân đến lễ rằm tại chùa Trấn Quốc (Hà Nội). Ảnh: Minh Quyết/TTXVN
Ngày trăng tròn đầu tiên của năm âm lịch còn là dịp để mỗi gia đình hướng về tổ tiên, thành tâm cầu an và củng cố những giá trị đạo lý truyền thống. Trong dòng chảy hiện đại, Tết Nguyên tiêu vẫn giữ được vị thế đặc biệt, phản ánh chiều sâu văn hóa tâm linh và sức sống bền bỉ của bản sắc dân tộc.
Rằm tháng Giêng - Tết Nguyên tiêu là một trong những lễ tiết quan trọng trong năm mới của các quốc gia ăn Tết theo Âm lịch. Theo nghĩa Hán Việt, “nguyên” là bắt đầu, “tiêu” là đêm; Nguyên tiêu được hiểu là đêm rằm đầu tiên của năm. Trong quan niệm Á Đông, trăng tròn tượng trưng cho sự viên mãn, đoàn viên và đủ đầy. Vì vậy, Tết Nguyên tiêu mang ý nghĩa mở đầu trọn vẹn cho một chu kỳ mới của đất trời và con người.
Ngay từ thời xa xưa, Việt Nam đã rất coi trọng lễ Thượng nguyên. Dưới triều Nguyễn, Tết Nguyên tiêu được xếp vào những lễ tiết quan trọng trong năm và thường do đích thân Hoàng thượng làm lễ. Năm Minh Mệnh 16 (1835), vua Minh Mệnh dụ cho Nội các rằng: Từ nay, phàm những tiết Đông chí, Thượng nguyên, Trung nguyên và Hạ nguyên đều làm cỗ bàn dâng cúng tại các miếu và điện Phụng Tiên, lễ nghi như tiết Đoan dương... Các tiết Thượng nguyên và Trung thu treo đèn suốt đêm để nêu bật ngày tết nhằm thời tiết đẹp (1).
Châu bản triều Nguyễn cho biết: ngày Thượng nguyên, việc thiết thường triều ở điện Cần Chánh đình miễn; ở các miếu có kính lễ phẩm xôi thịt; cho mở cửa Chương Đức để các sở ty đem lễ phẩm vào và lưu lại cho đến hết canh… (2).
Từ không gian cung đình trang trọng, Tết Nguyên tiêu dần lan tỏa sâu rộng vào đời sống dân gian thành lễ cúng Rằm tháng Giêng và trở thành một nét đẹp văn hóa của người Việt. Theo phong tục, sau Tết Nguyên đán, dư âm của tết và việc đón chào năm mới vẫn còn nhiều, người dân tổ chức Rằm tháng Giêng như một hình thức ăn tết lại. Nhiều vùng miền còn gói bánh chưng và tổ chức nhiều hoạt động tế lễ, vui chơi như tết chính.
Dân gian có câu: “Lễ Phật quanh năm không bằng Rằm tháng Giêng”. Chính vì vậy, đi lễ chùa, dâng hương cầu an đã trở thành tập tục phổ biến trong ngày này. Tại Hà Nội, nhiều ngôi chùa cổ như Trấn Quốc, Quán Sứ, Phúc Khánh thường đón đông đảo người dân đến dự lễ cầu an, gửi gắm ước nguyện bình an cho gia đình và xã hội. Ở nhiều địa phương khác, các chùa cũng tổ chức nghi lễ cầu quốc thái dân an, thể hiện tinh thần cộng đồng gắn bó.
Chùa Trấn Quốc (Hà Nội) có đông đảo người dân tới lễ, mong cầu bình an trong ngày Rằm tháng Giêng. Ảnh: Thanh Tùng/TTXVN
Song song với việc lễ Phật, nghi thức cúng gia tiên trong mỗi gia đình giữ vị trí trung tâm của ngày này. Ban thờ được lau dọn sạch sẽ, mâm cỗ chuẩn bị chu đáo với hương hoa, trái cây, xôi chè, các món truyền thống. Tùy điều kiện từng nhà, có thể là cỗ mặn hoặc cỗ chay, nhưng đều nhấn mạnh yếu tố thành kính. Nhiều gia đình lựa chọn cúng chay với mong muốn thanh tịnh thân tâm, tích phúc đầu năm. Các món như chè trôi nước, bánh trôi với hình tròn, vị ngọt được ưa chuộng bởi biểu tượng cho sự viên mãn, tròn đầy, cầu mong mọi việc hanh thông.
Rằm tháng Giêng cũng phản ánh rõ cấu trúc tín ngưỡng đặc trưng của người Việt: sự đan xen giữa thờ cúng tổ tiên và ảnh hưởng của Phật giáo. Nếu việc lễ chùa thể hiện nhu cầu tìm kiếm điểm tựa tinh thần nơi cửa Phật, thì nghi lễ gia tiên khẳng định đạo hiếu và truyền thống “uống nước nhớ nguồn”. Trong không gian gia đình, con cháu quây quần bên nhau, cùng thắp nén hương tưởng nhớ ông bà, nhắc lại gia phong, củng cố sợi dây liên kết giữa các thế hệ.
Tại Thành phố Hồ Chí Minh, ở một số khu vực nơi có cộng đồng người Hoa sinh sống đông đúc, Rằm tháng Giêng mang sắc thái lễ hội sôi động với đèn lồng rực rỡ, múa lân, sư, rồng và các nghi thức tại hội quán, chùa miếu. Dù hình thức thể hiện đa dạng, trục chính của ngày lễ vẫn là các nghi thức tâm linh và tinh thần hướng thiện.
Ở bình diện xã hội, Rằm tháng Giêng còn được xem như mốc khép lại những ngày du xuân, chính thức bước vào nhịp lao động, học tập của năm mới. Vì vậy, ý nghĩa của Rằm tháng Giêng không chỉ dừng ở cầu an, mà còn là sự khởi động tinh thần, nhắc nhở mỗi người về trách nhiệm cá nhân và bổn phận đối với gia đình, cộng đồng. Trong bối cảnh hiện đại hóa và đô thị hóa nhanh chóng, hình thức tổ chức Rằm tháng Giêng có thể thay đổi: mâm cỗ giản lược hơn, nghi lễ tinh gọn hơn, song cốt lõi là lòng thành kính và khát vọng sống thiện lành thì vẫn được gìn giữ.
Rằm tháng Giêng là biểu tượng của sự viên mãn và khởi đầu thuận hòa trong văn hóa người Việt. Dù trải qua nhiều biến động của lịch sử và nhịp sống hiện đại, giá trị cốt lõi của ngày lễ - hướng về cội nguồn, đề cao đạo hiếu và nuôi dưỡng niềm tin thiện lành - vẫn được trao truyền từ thế hệ này qua thế hệ khác. Đây không chỉ là việc duy trì một tập tục, mà còn là gìn giữ nền tảng tinh thần của dân tộc, nơi truyền thống tiếp tục soi sáng hiện tại và tương lai.
***
(1): Quốc sử quán triều Nguyễn, Đại Nam thực lục, bản dịch của Viện Sử học, tập 4, Nxb Giáo dục, Hà Nội, 2006, trang 748.
(2): Trung tâm Lưu trữ quốc gia I, Châu bản triều Nguyễn, Tự Đức.