05:18 17/05/2026

Pont-Aven - ngôi làng nơi nghệ thuật hòa cùng hương gió Bretagne

Ở tận cùng phía Tây nước Pháp, nơi vùng Bretagne quanh năm mang màu trời xám bạc và hơi thở mằn mặn của Đại Tây Dương, có một ngôi làng nhỏ nằm nép mình bên dòng sông Aven hiền hòa.

Chú thích ảnh
Một góc phố ở làng nghệ sĩ Pont-Aven. Ảnh: Đào Dũng/TTXVN

Pont-Aven không lớn, cũng không ồn ào. Những cây cầu đá phủ rêu, những ngôi nhà cổ soi bóng xuống mặt nước và những con đường lát đá quanh co khiến nơi đây giống một bức tranh hơn là một thị trấn thực sự. Nhưng điều làm Pont-Aven trở nên đặc biệt không chỉ nằm ở vẻ đẹp bình yên ấy, mà ở chỗ ngôi làng nhỏ bé này từng trở thành nơi làm thay đổi lịch sử hội họa châu Âu. 

Từ thế kỷ XIX, khi Paris đang bước vào thời kỳ công nghiệp hóa đầy khói bụi và náo động, nhiều nghệ sĩ trẻ bắt đầu rời thành phố để đi tìm một không gian khác cho tâm hồn mình. Họ tìm đến Bretagne - vùng đất vẫn còn lưu giữ nhịp sống cổ xưa, nơi con người sống gần biển, gần thiên nhiên và gần những truyền thống Celtic lâu đời. Giữa vùng đất ấy, Pont-Aven hiện lên như một nơi trú ẩn dịu dàng cho những tâm hồn nghệ sĩ. Ánh sáng nơi đây rất khác. Không chói gắt như miền Nam nước Pháp, cũng không lạnh lẽo như phương Bắc, ánh sáng ở Pont-Aven mềm và sâu, phủ lên mọi vật một vẻ đẹp mơ hồ như trong ký ức.

Dòng sông Aven chảy qua ngôi làng với tiếng nước róc rách không ngừng. Hai bên bờ sông là những cối xay nước cũ kỹ, những hàng cây đổ bóng và những căn nhà đá nhỏ nằm lặng lẽ dưới sắc trời Bretagne. Người dân địa phương vẫn sống chậm rãi như bao thế hệ trước, còn các họa sĩ thì dành hàng giờ ngồi bên bến nước, quan sát ánh sáng thay đổi trên mặt sông hay những đám mây trôi qua các cánh đồng cỏ xanh. Chính sự giản dị ấy đã mang đến cho Pont-Aven một sức hút đặc biệt - như thể nơi đây cho con người cảm giác được quay trở về với điều nguyên sơ nhất trong tâm hồn mình.

Rồi vào năm 1886, Paul Gauguin đặt chân đến Pont-Aven. Khi ấy, ông chưa phải là danh họa lừng danh của thế giới nghệ thuật. Gauguin đang loay hoay giữa những khủng hoảng của đời sống và nghệ thuật, cố tìm một con đường riêng sau khi từ bỏ công việc môi giới chứng khoán để theo đuổi hội họa. Bretagne đã thay đổi ông. Trước vẻ đẹp hoang dã của vùng đất này, Gauguin bắt đầu rời xa lối vẽ hiện thực để đi sâu hơn vào cảm xúc, biểu tượng và tâm linh. Ông không còn muốn tái hiện thế giới như mắt nhìn thấy, mà muốn vẽ thế giới như tâm hồn cảm nhận.

Tại Pont-Aven, Gauguin cùng Émile Bernard và nhiều nghệ sĩ trẻ khác đã hình thành nên “Trường phái Pont-Aven” - một trong những phong trào đặt nền móng cho nghệ thuật hiện đại. Họ sử dụng những mảng màu mạnh, đường nét đơn giản và bố cục táo bạo để truyền tải cảm xúc thay vì sao chép thực tại. Hội họa, từ đây, không còn chỉ là việc tái hiện cái đẹp, mà trở thành cách con người diễn đạt nội tâm sâu kín nhất của mình. Những thử nghiệm nghệ thuật từng diễn ra trong các quán trọ nhỏ ở Pont-Aven sau này đã ảnh hưởng mạnh mẽ đến các trào lưu hiện đại của thế kỷ XX.

Chú thích ảnh
Một góc nên thơ của làng nghệ sĩ Pont-Aven. Ảnh: Đào Dũng/TTXVN

Nhưng có lẽ điều khiến Pont-Aven trở nên bất tử không nằm riêng trong lịch sử hội họa. Đó là cảm giác mà nơi này mang lại cho các phóng viên TTXVN tại Pháp khi đến với vùng đất này. Đến Pont-Aven hôm nay, người ta vẫn có thể bắt gặp một vẻ yên bình hiếm thấy giữa thế giới hiện đại. Những phòng tranh nhỏ nằm nép bên dòng sông, tiếng chuông nhà thờ vang lên trong buổi chiều muộn, những khung cửa sổ phủ đầy hoa và hương bơ thơm ngậy từ các tiệm bánh truyền thống Galette Breton khiến thời gian dường như trôi chậm lại. Mọi thứ ở đây đều nhẹ nhàng đến mức người ta có cảm giác chỉ cần ngồi lặng im bên bờ Aven cũng đủ để hiểu vì sao biết bao nghệ sĩ từng yêu nơi này đến vậy.

Pont-Aven không phải một thành phố lớn với những bảo tàng khổng lồ hay các đại lộ hào nhoáng. Nó nhỏ bé, trầm lặng và khiêm nhường. Nhưng chính sự nhỏ bé ấy lại chứa đựng một sức mạnh kỳ lạ: khả năng đánh thức cảm xúc và khơi gợi sáng tạo trong con người. Có những nơi khiến người ta muốn chinh phục, nhưng Pont-Aven là nơi khiến người ta muốn dừng lại, lắng nghe và cảm nhận.

Giữa thế giới ngày càng vội vã, ngôi làng nghệ sĩ bên dòng Aven vẫn tồn tại như một khoảng lặng đẹp đẽ của nước Pháp. Những cây cầu đá, những cối xay nước cũ và ánh chiều bảng lảng trên mặt sông dường như vẫn mang theo bóng dáng của Gauguin và những họa sĩ năm xưa. Họ đã rời đi từ rất lâu, nhưng tinh thần nghệ thuật mà họ để lại vẫn còn sống trong từng con phố nhỏ, từng khung cửa sổ và cả trong ánh sáng dịu dàng phủ lên Pont-Aven mỗi buổi hoàng hôn.

Hữu Chiến - Đào Dũng (TTXVN)