Có phải duyên nợ?

Cô gái ấy không hề lừa dối người đàn ông si mê mình về hoàn cảnh xuất thân, về công việc “đáng xấu hổ” một thời đã làm và cũng không ngần ngại thể hiện tình cảm dạt dào, cháy bỏng của cô dành cho anh.


Cô kể với Thanh Tâm rằng để nói ra với anh ấy toàn bộ sự thật về quá khứ của mình, cô đã đắn đo, dằn vặt rất nhiều. Bởi theo cô nghĩ, khi biết cô đã từng sa ngã, đã từng dấn thân làm một nghề hèn hạ dù chỉ là vô tình như vậy, nhiều phần anh sẽ từ bỏ cô. Vậy thì có nên nói ra không?

\


Nhưng rồi cô lại nghĩ, nếu cố tình che giấu để đến được với anh, lỡ một mai mọi chuyện vẫn bại lộ thì chẳng những không giữ được anh, mà cô lại mắc thêm tội lừa gạt, dối trá. Thế là cô như chẳng còn gì để mất mà nói ra tất cả.


Không ngờ sau vài ngày im lặng vì quá bất ngờ và sốc, anh liên lạc lại với cô, khẳng định tình cảm anh dành cho cô vẫn không thay đổi. Anh còn nói rằng: Cứ như giữa cô và anh đã có duyên nợ từ kiếp trước, giờ tìm thấy nhau. Để mọi chuyện giữa 2 người không gặp trắc trở, sóng gió, anh bàn với cô giấu kín mọi chuyện của cô trong quá khứ đối với gia đình anh.


Và một đám cưới vui vẻ, hạnh phúc mà cô không hề dám mơ đến trong cuộc đời này đã diễn ra. Dù không ưng ý lắm về chuyện môn đăng hộ đối giữa 2 gia đình, nhưng vẻ đẹp nhu mỳ, thuần khiết, phẩm hạnh, nết ăn ở không chê vào đâu được của cô đã khiến cả gia đình nhà chồng hết sức hài lòng.


Tất cả sẽ là một cuộc tình với kết thúc có hậu khi cô sinh con trai đầu lòng trong lúc chồng cô là con một của gia đình trong một dòng họ nhiều đời độc đinh.


Nhưng giấc mơ đẹp đẽ đó bỗng chốc tan thành mây khói khi đứa con trai cô sinh ra mới hơn một tháng đã qua đời vì bị bệnh tim bẩm sinh rất hiểm nghèo.


Và bão lốc thực sự đổ ập xuống khi vì quá đau buồn trước cái chết đột ngột của con trai mà cô ngã bệnh phải vào nằm viện. Tại đây, kết quả kiểm tra máu của cô đã dương tính với HIV.


Bố mẹ chồng cô như không còn gì để bám víu vào cuộc đời này khi nghĩ rằng có thể con trai mình do ra ngoài giao du, chơi bời mà mắc bệnh và giờ về đổ bệnh cho vợ.


Chồng cô cũng hoảng sợ thực sự, nhưng lại là hoảng sợ mình sẽ lây nhiễm căn bệnh thế kỷ từ vợ và tức tốc anh cũng đi xét nghiệm máu.


Thật may mắn, anh đã không bị lây nhiễm. Kể từ giờ phút đó, không cần biết vì sao con dâu bị HIV khi con trai lại không hề bị, cả gia đình anh lập tức dùng mọi biện pháp tách họ ra, để bảo vệ cho con trai - hy vọng về nòi giống cho cả gia đình.


Cô gái kể rằng gia đình nhà chồng cô đã vô cùng khẩn trương để làm thủ tục cho cô được đi chữa bệnh đồng thời với việc trông coi nghiêm ngặt để con trai không có cơ hội gặp gỡ vợ.


Ban đầu anh còn được dùng điện thoại để gọi điện hoặc nhắn tin hỏi thăm và an ủi cô. Cô kể rằng cho đến lần cuối cùng được dùng điện thoại, anh vẫn nói rằng anh yêu và thương cô vô cùng. Sau đó gia đình đã “tịch thu” cả điện thoại di động để anh không thể liên lạc được với cô.


Không chịu nổi sự chia cách, cô gọi về điện thoại bàn của nhà chồng để hỏi thăm tin tức chồng thì mẹ chồng cô đã khóc và van xin cô đừng gọi về. Bà nói chính bà cũng đau lòng không sao chịu nổi khi phải chia lìa họ. Vì từ trước tới giờ bà đâu có ghét bỏ cô. Chỉ có điều con trai bà cần phải được an toàn để sinh cho ông bà đứa cháu đích tôn. Bà cầu xin cô hãy hiểu cho tấm lòng làm mẹ của bà…


Cô gái vừa khóc nức nở vừa kể tiếp, chẳng biết chồng cô sẽ bị “giam giữ” bao lâu nữa trong chính ngôi nhà của bố mẹ nếu cô không đi đến quyết định tự cô sẽ biến mất khỏi cuộc đời anh.


Cô nói để đi đến quyết định như vậy cô đã đau đớn, vật vã vô cùng. Cô nói cũng chính vì tình yêu vĩ đại của anh dành cho cô, tình cảm của gia đình nhà chồng dành cho cô khiến cô có được dũng khí, sự quyết tâm và hy sinh như vậy.


Cô nói cô đã tìm về một thành phố lớn mà ở đó có câu lạc bộ đồng đẳng của những người nhiễm HIV và đăng ký tên mình vào đó.

Gần 2 năm nay, cô giữ đúng lời hứa với chính mình: Cắt đứt hoàn toàn mọi liên lạc với 2 bên gia đình. Về phía gia đình cô, họ chỉ biết rằng cô nói sẽ tìm đến nơi cô được chăm sóc, chữa bệnh và khi nào ổn định thì cô sẽ về thăm nhà.


Với một người bố cả ngày bê tha rượu chè, bài bạc và người mẹ kế chẳng yêu thương gì con chồng, sự biến mất của cô có khi còn là trút được gánh nặng nên họ không thắc mắc gì.


Cuộc sống, công việc hàng ngày của câu lạc bộ đã khiến cô vượt qua cú sốc, dần ổn định và thấy cuộc đời mình có ý nghĩa.


Điều khiến cô nảy ra ý định gọi điện cho Thanh Tâm là Tết này cô muốn về thăm nhà. Qua trao đổi điện thoại với người bạn cùng xóm, cô biết gần 2 năm qua nhiều lần chồng cũ của cô đã tìm về nhà cô hỏi thăm tin tức và hiện anh vẫn chưa lấy vợ.


Cô bạn nói, trông anh buồn lắm, có vẻ vẫn chưa quên được cô. Đây chính là thông tin khiến tâm hồn cô mấy hôm nay lại bị xáo trộn, dằn vặt.


Cô thừa nhận với Thanh Tâm là cô vẫn không quên được anh và sợ rằng nếu Tết này về thăm nhà, lỡ vô tình gặp lại anh thì cô biết làm sao?


Tự nhiên Thanh Tâm thấy lòng mình nhói buốt. Hình như họ chính là một cặp Trời sinh ra để dành cho nhau nên mới nặng tình, nặng nghĩa với nhau đ thế. Nhưng cũng chính vì nặng tình nặng nghĩa nên cô gái thấy mình có trách nhiệm phải hy sinh hạnh phúc riêng của mình vì tương lai của anh. 


Theo TGPN


Tin khác
  • Xin lỗi nhé, mùa đông!

    Xin lỗi nhé, mùa đông!

    10:48 ngày 08/02/2011

    Nhưng thành thật xin lỗi cậu, năm nay tớ không mong cậu tới chút nào, năm nay tớ thấy ghét cậu mất rồi! Vì khi cậu tới, tớ không cảm nhận được sự ấm áp một cách trọn vẹn nữa, đôi khi còn thấy lạnh rất lạnh nữa..."

Vui cười

Tâm sự

Ý kiến

Hợp tác nội dung
KÊNH THÔNG TIN CỦA CHÍNH PHỦ DO TTXVN PHÁT HÀNH Tổng biên tập: Ninh Hồng Nga | Giới thiệu - Liên hệ tòa soạn
Giấy phép xuất bản Số 16/GP-TTĐT cấp ngày 11/3/2009
Tòa soạn: Số 5 Lý Thường Kiệt, Hà Nội
Điện thoại: 04-38267042, 04-38252931(2339,2208)- Fax: 04-38253753
Email:baotintuc@vnanet.vn – toasoantintuc@gmail.com
© Bản quyền thuộc về Báo Tin tức - TTXVN
Cấm sao chép dưới mọi hình thức nếu không có sự chấp thuận bằng văn bản
Liên kết site: báo thể thao, ngoại hạng anh