Cái chết bí ẩn của “thược dược đen”-Kỳ 2: Bông thược dược ăn chơi

Elizabeth Short năm 1945.

Elizabeth Short có vẻ đẹp nữ tính lý tưởng trong thập niên 40 của thế kỷ XX, với đôi chân đẫy đà, cặp hông đầy đặn và cái mũi hếch nhỏ nhắn. Cô nhuộm đen mái tóc nâu, tô son môi đỏ chót và cài hoa trắng trên tóc. Với làn da trắng mịn, đôi mắt màu xanh nước biển nhạt, trông cô như một búp bê bằng sứ.

 

Sinh ngày 29/7/1924 tại Hyde Park, Massachusettes, Short là một trong 5 cô con gái của ông bà Cleo và Phoebe. Ông Cleo Short điều hành một công ty khá thành công trong lĩnh vực xây sân golf mini.

 

Tuy nhiên, thị trường chứng khoán Mỹ xuống dốc năm 1929 khiến ông phá sản. Không thể chu cấp cho một gia đình nhiều miệng ăn, ông Cleo bỏ lại ô tô trên một cây cầu như thể ông đã nhảy xuống sông tự tử trong tuyệt vọng. Vài năm sau, ông mới viết thư về cho vợ con từ California nói rằng ông đang tiết kiệm tiền để chuyển gia đình tới đó. Lúc đó, bà Phoebe không muốn liên hệ gì với chồng nữa.


Sau khi bị ông Cleo bỏ rơi, gia đình Short chuyển tới một tòa nhà chung cư tồi tàn, gần nhà của Mary Pacios - bạn của Short. Hơn Pacios tới 10 tuổi, Elizabeth đã trở thành người chị lớn của Pacios. Hai cô gái thường dẫn nhau ra ngoài ăn kem hoặc xem phim. Những bộ phim trong rạp chiếu phim nhỏ đó đã khơi dậy giấc mơ Hollywood của Short.


 

Elizabeth Short và Matt Gordon.

 

Short sinh ra đã bị bệnh đường hô hấp, rồi sau đó bị hen và viêm phế quản khi cô lớn hơn. Khi Short 16 tuổi, mẹ cô cho cô đi nghỉ đông cùng với gia đình bạn bè ở Miami và ở đó cô tìm được việc làm phục vụ bàn. Khi 19 tuổi, Short đến Vallejo, bang California ở với bố. Cô hi vọng sống ở California có thể khiến giấc mơ điện ảnh của cô thành hiện thực.


Ngay từ đầu, mối quan hệ của Short với bố không suôn sẻ sau nhiều năm không gặp. Họ như hai người xa lạ sống cùng nhà, lúc nào cũng xung khắc. Ông Cleo muốn cô con gái làm mọi việc trong nhà từ nấu nướng đến trông nhà, trong khi Short là một con người tự do không muốn vướng bận việc nhà. Cô đã tìm được việc làm trong phòng thư từ ở trại Cooke, một căn cứ không quân tại Lompoc.


Tại đây, cô sống giữa cả một trung đoàn gồm lính độc thân sắp ra chiến trận. Mỗi bước đi của cô kéo theo một loạt con mắt thèm muốn. Các thanh niên ra sức lôi kéo sự chú ý của cô, gọi cô là cô em xinh xắn trong doanh trại, tán dương cô có phẩm chất một ngôi sao điện ảnh. Cuộc sống an nhàn chấm dứt vài tháng sau đó khi cô bị bắt tại một quán rượu ở Santa Barbara vì chưa đủ tuổi uống rượu và bị đưa về nhà ở Medford.


Vài năm sau đó, Short đi đi về về từ Medford tới Chicago, Florida, California và Massachusetts. Cô thường xuyên lui tới các câu lạc bộ đêm, lắc lư theo các điệu nhạc. Cô yêu nhạc, yêu đàn ông và yêu không khí ở đây. Người ta thấy Short không lúc nào ở một mình.


Ngày cuối cùng tháng 12/1944, lối sống ăn chơi của “thược dược đen” thay đổi khi cô gặp một chàng trai trẻ nổi bật trong đám tạp nham. Đó là thiếu tá Matt Gordon. Cô viết thư thổ lộ chuyện tình cảm với mẹ rằng cô rất yêu người đó, rằng anh thật tuyệt vời và đã hỏi cưới cô.


Sau khi Short về Medford, cô đã đeo phù hiệu phi công của Matt lên áo, ngày ngày ngắm nghía những chiếc khăn lanh thêu tay Matt gửi về từ Philíppin. Cuối tháng 8/1945, khi chiến tranh kết thúc, Short nhận được tin Matt hi sinh trong lúc cô đang mơ màng tưởng tượng về một đám cưới với chiếc váy lụa dài, hoa cưới và thực đơn đãi khách. Short trải qua những ngày sống trong kinh sợ, đọc đi đọc lại những lá thư của Matt.


Mùa đông đến, Short trở lại Miami, giải sầu bằng đàn ông, từ lính, doanh nhân, người già cho đến người trẻ. Nhưng loại người mà cô thích nhất vẫn là loại có nhiều tiền trong ví.


Short biết giá trị sắc đẹp của mình. Mỗi khi sải bước trên đôi giày cao gót, cô luôn ngẩng cao đầu, chú ý đến ánh mắt đàn ông trên đường nhìn cô ngưỡng mộ. Họ nháy mắt, họ huýt sáo, họ mời cô ăn tối. Thông thường, cô đồng ý. Họ trả tiền ăn, tiền đi bar, tiền thuê nhà, tiền quần áo. Họ cho cô tiền tiêu. Thậm chí có tin đồn cô trở thành gái làng chơi.


Short cũng tự kiếm tiền bằng nghề bồi bàn để mua quần áo. Cô thà chết đói còn hơn mặc quần áo lỗi mốt hoặc sờn rách. Khi ra ngoài, cô luôn diện những bộ đẹp nhất, đi giày cao gót, đeo găng tay.


Cô đặc biệt tôn sùng đàn ông mặc quân phục. Tháng 7/1946, cô trở về California để được gần với Joseph Gordon Fickling, một trung úy không quân đẹp trai có đôi mắt đen gợi cảm. Họ gặp nhau ở California cách đó 2 năm, trước khi Fickling ra nước ngoài. Trong những lá thư gửi về cho Short, Fickling đã mềm lòng trước sự tán tỉnh của Short, hỏi cô rằng liệu trong trái tim cô anh có vị trí cao hơn những người đàn ông khác hay không.


Fickling về North Carolina làm phi công lái máy bay thương mại và tiếp tục liên lạc với Short, tiếp tục gửi tiền cho cô. Lá thư cuối cùng Fickling nhận từ Short đề ngày 8/1/1947, 7 ngày trước khi cô bị giết hại. Trong thư, cô cho biết mình sẽ đến Chicago và muốn trở thành người mẫu thời trang.

 

Thùy Dương

 

Đón đọc kỳ tới: Những ngày cuối cùng và cuộc điều tra tuyệt vọng

loading...

Nhân vật - Sự kiện

Vụ án nổi tiếng

Hợp tác nội dung
KÊNH THÔNG TIN CỦA CHÍNH PHỦ DO TTXVN PHÁT HÀNH Tổng biên tập: Ninh Hồng Nga | Giới thiệu - Liên hệ tòa soạn
Giấy phép xuất bản Số 16/GP-TTĐT cấp ngày 11/3/2009
Tòa soạn: Số 5 Lý Thường Kiệt, Hà Nội
Điện thoại: 024-38267042, 024-38252931(2339,2208)- Fax: 024-38253753
Email:baotintuc@vnanet.vn – toasoantintuc@gmail.com
© Bản quyền thuộc về Báo Tin tức - TTXVN
Cấm sao chép dưới mọi hình thức nếu không có sự chấp thuận bằng văn bản
Liên kết site: báo thể thao, ngoại hạng anh