Siết chặt quản lý, hạn chế tình trạng “đánh trống ghi tên”

Ngày 25/10, Bộ Lao động- Thương binh và Xã hội (LĐ-TB&XH) tổ chức Hội thảo “Nâng cao chất lượng công tác truyền thông thực hiện Chiến lược phát triển Dạy nghề thời kỳ 2011- 2020” tại Nghệ An.

 

Dạy nghề điện tại cơ sở dạy nghề huyện Vũ Thư (Thái Bình). Ảnh : Hữu Việt - TTXVN

Bên lề Hội thảo, trao đổi với báo chí, Thứ trưởng Bộ LĐ-TB&XH Nguyễn Ngọc Phi cho biết: Bộ đã có những chấn chỉnh kịp thời để siết chặt quản lý, nhằm hạn chế việc một số địa phương chỉ “đánh trống ghi tên” chứ không thực học.

 

´Thưa Thứ trưởng, công tác đào tạo nghề cho lao động nông thôn theo Quyết định 1956/QĐ-TTg của Thủ tướng Chính phủ thời gian qua chưa đạt chỉ tiêu đề ra. Nguyên nhân của tình trạng này là gì thưa ông?


Có hai nguyên nhân. Thứ nhất, là năm 2012, kinh tế đất nước khó khăn nên việc phê duyệt phân bổ nguồn vốn chậm, đến tận tháng 6/2012 mới có kinh phí. Vì thế, nhiều địa phương bị động không có nguồn thực hiện. Thứ hai là nhiều địa phương vẫn lúng túng trong triển khai. Cần rút kinh nghiệm, làm chậm nhưng chắc. Phải siết chặt quản lý chất lượng, không được đào tạo tràn lan. Mục tiêu đào tạo nghề cho lao động nông thôn là người lao động được trang bị kiến thức, kỹ năng về sản xuất, từ đó năng suất lao động và thu nhập cao hơn, có nhận thức để chuyển đổi từ lao động làm ruộng sang làm dịch vụ hoặc làm nghề truyền thống, hoặc làm ở khu công nghiệp. Như vậy, mục tiêu đào tạo là để góp phần thực hiện xây dựng nông thôn mới.

 

´Thưa Thứ trưởng, nguồn ngân sách đào tạo nghề cho lao động nông thôn được phân bổ thế nào?


Nguồn ngân sách từ nay đến năm 2020 là Nhà nước đầu tư khoảng 25 nghìn tỷ đồng cho dạy nghề lao động nông thôn. Phân bổ theo cơ chế: tiền ngân sách chủ yếu hỗ trợ các địa phương chưa đảm bảo cân đối được nguồn thu. Còn với những tỉnh cân đối được ngân sách thì không được phân bổ ngân sách nữa. Năm nay có 11 tỉnh tự cân đối được ngân sách.


´Theo phản ánh của một số địa phương, có tình trạng bà con nông dân đến đăng ký nhưng cốt để nhận tiền bồi dưỡng và chứng chỉ học nghề chứ không “thực học”. Vậy cần có giải pháp gì để giải quyết vấn đề này, thưa Thứ trưởng?


Đúng là có địa phương xảy ra tình trạng người học đến đăng ký nhưng hôm nay người này học, mai lại người khác học. Ghi điểm ghi danh để lấy tiền ăn trưa, mặc dù chỉ mươi mười lăm nghìn đồng/buổi thôi. Đối tượng người học có khi là hưu trí chứ không phải người sản xuất. Từ thông tin của các cơ quan báo chí, chúng tôi đã kịp thời chấn chỉnh. Thứ nhất, dứt khoát ở xã phải quy hoạch được vùng sản xuất. Thứ hai là đặt hàng dạy nghề với các cơ sở đào tạo nghề: Dạy ai thì được người ấy. Thứ ba là đánh giá chất lượng bằng thi chứng chỉ, nhưng phải với điều kiện thi được chứng chỉ chúng tôi mới cấp tiền bồi dưỡng, hỗ trợ. Tức là siết dần quản lý, không để xảy ra tình trạng “đánh trống ghi tên” nữa. Nhiều nơi đã làm tốt, nhưng nhiều nơi cũng còn buông lỏng, phải tiếp tục khắc phục.


Vai trò của doanh nghiệp trong liên kết đặt hàng đào tạo nghề cho lao động nông thôn cũng là vấn đề rất quan trọng. Doanh nghiệp có điều kiện vẫn được đào tạo nghề thông qua việc đăng ký với cơ quan địa phương: Sở LĐ-TB&XH hoặc Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, Phòng Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn, Phòng LĐ-TB&XH. Như thế mới kiểm soát đầu vào của dạy nghề, kiểm soát được thi chứng chỉ nghề.


´Cũng có nhiều nơi, người nông dân sau khi đào tạo vẫn khó tìm việc làm ngay trên chính quê hương mình. Làm thế nào để khắc phục hạn chế đó, thưa Thứ trưởng?

Trong Quyết định 1956 đã nói rõ đào tạo phải gắn với giải quyết việc làm cho người nông dân. Có hai cách làm: đào tạo theo đơn đặt hàng và cơ sở dạy nghề lao động nông thôn phải dự báo được khả năng có việc làm sau khi nông dân học xong. Chính quyền xã phải vào việc cùng với huyện, quy hoạch ngành nghề đào tạo, để người dân biết được nghề mà học. Điều quan trọng nữa là các doanh nghiệp phải đặt hàng dạy nghề với các cơ sở dạy nghề lao động nông thôn. Chẳng hạn, doanh nghiệp Đức Phong của Nghệ An dạy nghề, sau đó còn bao tiêu sản phẩm cho nông dân. Tuy nhiên, thực tế có rất nhiều địa phương không làm tốt điều đó nên người dân không tin vào dạy nghề, sự mặn mà kém đi. Điều này trách nhiệm chính thuộc về chính quyền địa phương.


´Thực tế là nhiều nơi, người nông dân học nghề xong, làm ra sản phẩm nhưng bí đầu ra. Thời gian tới, cần có các can thiệp như thế nào để giúp nông dân không lo lắng về đầu ra sản phẩm, thưa ông?


Sản xuất phải gắn với thị trường. Đúng là thời gian vừa qua có những địa phương người nông dân làm ra sản phẩm nhưng không bán được. Đây là một kẽ hở trong đào tạo gắn với tổ chức thị trường. Trong Quyết định 1956 đã định hướng rõ: Chỉ đạo dạy nghề nông nghiệp là ngành nông nghiệp. Chỉ đạo nghề phi nông nghiệp là ngành lao động. Dạy nghề nông thôn hiện nay mới đáp ứng phần lớn tự cung tự cấp. Cần tính lại cơ chế khác cho việc tổ chức thị trường vùng đó. Muốn vậy, phải quy hoạch lại vùng sản xuất, tổ chức lại thị trường, tạo lòng tin giữa người sản xuất và người nông dân với đơn vị dịch vụ.


Xin cảm ơn Thứ trưởng!


Mạnh Minh (ghi)

Vấn đề quan tâm

Phóng sự - Điều tra

Việc làm

Từ thiện

Gương tốt - việc tốt

Hợp tác nội dung
KÊNH THÔNG TIN CỦA CHÍNH PHỦ DO TTXVN PHÁT HÀNH Tổng biên tập: Ninh Hồng Nga | Giới thiệu - Liên hệ tòa soạn
Giấy phép xuất bản Số 16/GP-TTĐT cấp ngày 11/3/2009
Tòa soạn: Số 5 Lý Thường Kiệt, Hà Nội
Điện thoại: 04-38267042, 04-38252931(2339,2208)- Fax: 04-38253753
Email:baotintuc@vnanet.vn – toasoantintuc@gmail.com
© Bản quyền thuộc về Báo Tin tức - TTXVN
Cấm sao chép dưới mọi hình thức nếu không có sự chấp thuận bằng văn bản
Liên kết site: báo thể thao, ngoại hạng anh