Tân binh phố Đá

1.Rời trường đại học mỹ thuật với mảnh bằng tốt nghiệp loại khá, gã vẽ ra trước mắt mình con đường xán lạn. Chuẩn bị mấy bộ hồ sơ đựng trong những chiếc bì màu vàng, gã đinh ninh mệnh của gã là bích thượng thổ hợp với màu vàng sẽ gặp nhiều may mắn. Gã chọn lúc 9 giờ sáng vào một ngày đẹp trời, cái thời khắc trạng thái tâm lý của cán bộ thư thái, dễ chịu nhất để đến Sở Văn hóa, Thể thao, Du lịch xin việc làm.

Tiếp gã là một phụ nữ xinh xắn, nhưng giọng nói lạnh như tiền: “Cậu muốn gặp ai? Có việc gì không?”. Gã như gà mắc tóc: “Dạ… Dạ thưa! Em… nộp hồ sơ xin việc ạ!”. Người phụ nữ có cái tên na ná với các ca sỹ nổi tiếng hiện thời: NGUYỄN THỊ MỸ LINH (gã nhìn lướt qua cái bảng tên chữ trắng kẻ trên nền nhựa màu tím đặt trên bàn) thay đổi tư thế ngồi, phán một câu xanh dờn: “Ai mách với cậu đến đây xin việc? Chúng tôi đang có chủ trương tinh giản biên chế”. Gã như người đang đi trên đường, bước chân bỗng sụp xuống hầm chúi nhủi: “Dạ! Thôi ạ! Em về!”. Câu nói chưa dứt, gã đã quay lưng, ngao ngán.
Gã lấy tục ngữ Việt Nam ra tự an ủi mình “Có công mài sắt có ngày nên kim”, thua keo này ta bày keo khác. Lần này gã chọn lúc 16 giờ, thời điểm người cán bộ đã giải quyết xong những việc lớn trong ngày, chắc dễ mềm lòng trước nguyện vọng thiết tha của gã.

Viên bảo vệ đưa gã vào gặp trưởng phòng tổ chức hành chính, nói gởi mấy câu rồi đi ngay. Ông trưởng phòng có vẻ xởi lởi với gã: “Em học ngành gì? Sao không đến sớm hơn?”. Gã thất vọng ê chề: “Dạ, ngành mỹ thuật”. Ông trưởng phòng lắc đầu: “Đài tuyển phóng viên, chứ không tuyển người thiết kế mỹ thuật”.

Sau đó, gã còn xách hồ sơ đi gõ cửa mấy cơ quan nữa. Đến đâu, gã cũng nhận được những cái lắc đầu quầy quậy. Quẫn chí, gã đầu quân cho một công ty quảng cáo.

Ông chủ thấy gã chăm chỉ cứ tăng việc, quên khuấy tăng lương. Gã không so đo chuyện tiền nong, chỉ bực bõ cái thói huênh hoang của một người chẳng hiểu mô tê gì về hội họa lại lên mặt dạy đời. Nghe người ta nói ở núi Ngũ Linh Ngọc có nghề khai thác đá quý. Thế là gã bỏ ngang công việc, nhảy tàu ra tận miền Trung.

2.Ông Bảy Tâm, Chủ nhiệm Hợp tác xã đá mỹ nghệ lần đầu gặp gã đã có cảm tình: “Cái thằng được đấy! dong dảy, đẹp trai, nhanh nhẹn”. Thời gian sau đó, ông còn dành cho gã nhiều mỹ từ khác: “Cái thằng nhẹ vía, làm việc xốc vác, khéo léo”. Gã gia nhập xã viên chưa bao lâu đã vươn lên dẫn đầu về hiệu quả khai thác đá quý bởi độ nhạy cảm phát hiện đá quý khác thường. Người ta tìm được đá cz đã mừng quýnh, còn gã khai thác ngóc ngách nào cũng trúng granét, cẩm thạch, hồng ngọc. Một hôm, nữ doanh nhân thành phố Thùy Dương là Kim Thoa mua khối đá hồng ngọc do gã khai thác giá mười lăm triệu đồng. Gã được hợp tác xã thưởng bốn triệu rưỡi. Hôm sau, vừa ăn cơm chiều xong, gã nhận được cuộc gọi giọng con gái ngọt như mía lùi: “Em chào anh! Em là Kim Thoa hôm qua mua đá hồng ngọc của anh.

Tối nay, lúc 19 giờ em gặp anh có được không?”. Gã lúng túng: “Có chuyện gì chị hãy nói đi”. Tiếng cười như ngọt ngào hơn: “Em có tin vui cho anh đây. Con trai chi mà ngại ngùng vậy?”. Gã nổi máu tự ái: “Thôi được, tôi sẽ gặp chị, nhưng chúng ta gặp nhau ở đâu?”. Giọng nói như reo vui: “Cảm ơn anh! Anh biết nhà hàng Thủy Tề sát biển chứ ạ!” Gã sôi nổi: “Trước nhà hàng có hai hàng xà cừ và quả địa cầu đá trắng, đúng không?”. Tiếng cười lại vang lên ròn rã: “Đúng rồi anh! Em chờ nha!”. Gã không hiểu vì sao cô gái xinh đẹp, sang trọng, vui tính ấy lại muốn gặp gã. Nàng mang đến cho gã tin vui gì đây? Đầu óc gã rối tung lên.

Thành phố bên bờ Thái Bình Dương về đêm như một bức tranh lộng lẫy. Từ lâu gã được biết đây là thành phố năng động nhất miền Trung. Nơi có bãi biển đẹp nhất thế giới theo bình chọn của Tạp chí FORBES của Mỹ và là đô thị bảo đảm an ninh với nhiều chính sách an sinh xã hội tốt nhất hiện nay. Gã ao ước một ngày nào đó được làm công dân của thành phố có nhiều đá quý và con người thân thiện. Dừng xe trước nhà hàng Thủy Tề, gã đã thấy cái ngoắc tay của Kim Thoa. Cô nàng tiến nhanh về phía gã, chìa bàn tay nõn nà. Gã cảm nhận sự quyến rũ từ bàn tay mũm mĩm, ấm áp của Kim Thoa: “Chị đợi tôi có lâu không?”. Cô nàng cười khanh khách: “Em cùng lứa với anh, đừng gọi em bằng chị nghe dễ tủi thân lắm!” Gã cũng bật cười, lém lỉnh: “Tại vì anh sợ em nghĩ anh thấy người sang bắt quàng làm họ”. Người đẹp có vẻ thật thà: “Em tìm đến anh cơ mà! Với lại, em đâu có sang trọng như anh nghĩ. Mình vào trong đi anh!”.

Trong phòng VIP tầng 2 đã bày sẵn các món nhậu với chai CHIVAS REGAL 18 trên chiếc bàn phủ vải trắng. Gã choáng ngộp trước bức tranh gắn đá ruby treo trên tường. Kim Thoa sành sỏi: “Để hoàn thành bức tranh đá quý như bức tranh anh đang chiêm ngưỡng là một kỳ công qua nhiều công đoạn của những tay thợ lành nghề, bắt đầu từ việc thăm dò cho đến khâu bảo dưỡng. Hôm nay em gặp anh cũng vì chuyện đá quý”. Gã nhìn Kim Thoa, thăm dò: “Chuyện đá quý?”. Người đẹp thư thả rót rượu ra hai cái ly thủy tinh, màu rượu vàng đậm hổ phách, nâng ly trao cho gã, cười chúm chím: “Dạ! Em chúc mừng anh khai thác được khối đá hồng ngọc ở trong lõi có đá đỏ huyết bồ câu!”.

Gã như người từ trên trời rơi xuống: “Sao? Khối đá hồng ngọc của anh bán cho em có đá đỏ huyết bồ câu ư? Em đùa với anh đấy à?”. Kim Thoa nhoẻn miệng cười tình tứ: “Em biết hợp tác xã đá mỹ nghệ có nội quy, hễ người nào khai thác được đá quý thì thưởng ba mươi phần trăm tổng giá trị vật chất khai thác được. Anh có biết giá tiền của viên đá đỏ huyết bồ câu bao nhiêu không? Một trăm năm mươi triệu!”. Gã há hốc miệng: “Nghĩa là gấp mười lần khối đá anh bán cho em?”.

Người đẹp cười hiền: “Em không muốn chiếm đoạt những gì thuộc về công sức của anh. Làm như vậy thất đức lắm! Em xin gởi anh số tiền còn lại” (gã nhủ thầm: đúng là văn hóa, phong cách của người đô thị có khác). Kim Thoa nâng ly ngang mày: “Em mời anh!”. Gã nghe hương thơm của rượu như có nhiều tầng, nhiều lớp với mùi trái cây khô và kẹo bơ. Tận hưởng sâu hơn nghe nồng nàn, ngọt ngào, êm dịu. Gã gắp miếng khô nai cho vào chén cô gái, hắng giọng: “Anh không thể tham tiền bỏ nghĩa Thoa à! Ngày anh đến thành phố này lang thang tìm việc bữa đói bữa no, chính chú Tâm đón nhận anh vào làm việc. Anh làm sao phụ lòng tin của chú. Con người mất niềm tin vào nhau thì cuộc sống chẳng còn ý nghĩa gì cả. Cảm ơn lòng tốt của em. Anh sẽ nộp số tiền còn lại cho hợp tác xã”. Kim Thoa chớp mắt liên hồi: “Anh thật thà quá!”. Gã bật cười hồn nhiên: “Cô bé này sống trong sáng lại xúi người ta làm điều đen tối. Thật thà là cốt cách văn hóa Việt mà em”.

Kim Thoa chợt đăm chiêu: “Anh có thấy thời bây giờ có những người cổ súy cho những kẻ lươn lẹo, ma mãnh? Thậm chí họ đánh giá những kẻ ấy là khôn ngoan (!), còn ai sống thật thà thì họ cho là khù khờ. Khi sự dối trá không được lên án, loại bỏ thì đời sống xã hội sẽ bất ổn. Anh có nghĩ vậy không?”. Gã cười buồn: “Biết làm sao được em. Hồn ai nấy giữ”. Kim Thoa lại rót rượu. Dường như men rượu khiến cho cô trở nên hoạt bát hơn: “Em là nhà doanh nghiệp, nhưng không phải lúc nào em cũng nghĩ đến lợi nhuận. Nhiều lần em tham gia công tác từ thiện. Anh biết không? Viên đá đỏ huyết bồ câu ấy không chỉ có giá trị về vật chất mà còn có giá trị về tinh thần. Em mua được viên đá, em mừng lắm! Em rất biết ơn anh! Em tuổi Tý rất hợp với đá đỏ huyết bồ câu. Còn anh là họa sỹ sao không học nghề chế tác đá quý thu nhập cao lại bớt lao động nhọc nhằn? Em tính mở công ty kinh doanh đá quý. Khi đó anh về làm việc với em nha!”.

Gã cười khùng khục: “Anh là thần tài của chú Tâm, còn lâu chú mới cho anh đi làm việc nơi khác. Vả lại, anh không có hộ khẩu ở đây”. Người đẹp an ủi: “Anh hết lòng vì sự cường thịnh của thành phố này rồi người ta cũng nghĩ đến anh thôi”. Gã lại bật cười. Lần này gã cười hết cỡ: “Biết có cô nào rủ lòng thương hại lấy anh không nhỉ! Khi ấy anh sẽ có cơ may trở thành công dân của thành phố Thùy Dương”. Kim Thoa nhìn gã, bất chợt nàng thẹn thùng, bối rối.
Bảy Tâm là một trong những cư dân gốc gác của thành phố Thùy Dương. Mấy đời nhà ông đeo đuổi nghề khai thác đá quý. Ông nội của Bảy Tâm từng ra kinh đô Huế trang trí các lăng tẩm, cung đình. Tài nghệ chế tác đá quý của Bảy Tâm vào loại bậc thầy của thành phố. Điều đáng quý là ông dám từ bỏ ý định làm giàu một mình. Vận động nhiều người cùng hợp tác khai thác, chế tác đá quý để họ cùng giàu lên, để thành phố có thương hiệu làm mê đắm khách trong và ngoài nước và không phụ tâm nguyện của ông bà.

Gã được Bảy Tâm đưa về nhà xem như con cháu là vì gã quá yêu quý cái nghề gia truyền của ông. Lần đầu nhìn gã cầm viên đá đỏ vuốt ve, áp vào má, mắt cười hoan hỉ rồi qua nhiều lần khai thác đá, gã chưa bao giờ giấu giếm làm của riêng, Bảy Tâm nhận biết gã thật sự yêu nghề, yêu cái đẹp và không tham lam. Có lần Bảy Tâm đặt tay trên vai gã cười buồn: “Tiếc là chú không có con gái để gả cho cháu”. Gã cười hề hà: “Nếu chú có con gái mà cô ấy không thích cháu thì sao?”.

Những lúc rảnh rỗi, gã theo học nghề chế tác đá quý của Bảy Tâm (điều này Kim Thoa không hề biết). Gã chiêm nghiệm: Sản phẩm đá quý là kết tinh tất cả những tinh hoa của đất trời, tinh thần của thời gian và tài hoa cùng tâm huyết của con người. Công bằng mà nói Bảy Tâm còn yêu gã vì gã có khả năng ngoại cảm (nếu không nói là nhạy cảm, linh cảm) về khai thác đá quý. Gã đặt xà beng tới đâu là có đá quý tới đó. Vừa rồi, gã được Bảy Tâm biểu dương trước hàng trăm công nhân về chuyện gã tự nguyện nộp lại cho hợp tác xã tiền bán viên đá đỏ huyết bồ câu. Tràng pháo tay dài bất tận.

3.Buổi sáng của một ngày đầu tháng Chạp. Khu phố chuyên kinh doanh đá mỹ nghệ dưới chân núi Ngũ Linh Ngọc, thành phố Thùy Dương xuất hiện một công ty kinh doanh đá mỹ nghệ mới với cái tên KIM THOA màu huyết bồ câu trên bảng hiệu bằng đá trắng. Trước cửa công ty treo đèn hoa rực rỡ. Hai bên lối đi, các cô gái mặc bộ áo dài màu đỏ. Phía bên trong các chàng trai mặc comple màu vàng. Quan khách đến chúc mừng dài dằng dặc tắc nghẽn cả đường phố. Kim Thoa trong bộ áo dài màu huyết dụ nói nói, cười cười, đi đi, lại lại tất bật. Gã mặc bộ veston màu vàng trông đĩnh đạc như chú rể. Bảy Tâm ôm chầm lấy gã, giọng nói lạc đi: “Chú chúc mừng cháu! Chúc mừng Phó Giám đốc Nguyễn Minh Khôi đã trưởng thành! Thoa vừa cho chú biết cháu đã nhập khẩu vào hộ cô ruột của Thoa. Kể từ đây cháu là lính mới của phố đá mỹ nghệ di sản cấp quốc gia”.
Trần Quốc Cưỡng
Tin khác
  • Tiếng vọng của rừng

    Tiếng vọng của rừng

    09:31 ngày 22/05/2015

    Cuộc họp toàn thể cán bộ Khu bảo tồn đã tan. Lời dặn của Phó giám đốc ban chiều cứ làm Đồng do dự, nghĩ ngợi, đắn đo “…phải bảo vệ tuyệt đối không để cháy rừng dù chỉ một cây.

Truyện ngắn

Đọc nhiều nhất
Hợp tác nội dung
KÊNH THÔNG TIN CỦA CHÍNH PHỦ DO TTXVN PHÁT HÀNH Tổng biên tập: Ninh Hồng Nga | Giới thiệu - Liên hệ tòa soạn
Giấy phép xuất bản Số 16/GP-TTĐT cấp ngày 11/3/2009
Tòa soạn: Số 5 Lý Thường Kiệt, Hà Nội
Điện thoại: 04-38267042, 04-38252931(2339,2208)- Fax: 04-38253753
Email:baotintuc@vnanet.vn – toasoantintuc@gmail.com
© Bản quyền thuộc về Báo Tin tức - TTXVN
Cấm sao chép dưới mọi hình thức nếu không có sự chấp thuận bằng văn bản
Liên kết site: báo thể thao, ngoại hạng anh